Những hoang mang đợi chờ
Trong kì thi tuyển sinh năm 2003, học trò trường N. (Tân Bình) đã từng xôn xao về trường hợp của Trung, một học sinh giỏi của trường, rớt đại học, buồn bã và đã trở thành con nghiện ma túy. Vô tình, từ rớt đại học mà Trung đã “rớt” luôn trong đường đời. Còn năm nay, H.Thanh (cựu học sinh trường Trần Phú) thì vừa chờ kết quả vừa run: “Tớ không thể nào rớt đại học được vì cả gia đình kì vọng vào tớ! Nếu rớt, chắc tớ chết luôn quá!”. Cách đây một năm, Minh Tuấn, học viên lớp kĩ thuật viên vi tính của ĐH KHTN TP.HCM cũng đã từng rơi vào tâm trạng hoảng loạn như thế, đã xếp quần áo vào giỏ xách, định bỏ nhà đi biệt xứ vì mặc cảm “nhà mình anh em ai cũng là sinh viên của các trường đại học “xịn” trong thành phố, còn mình...”.
Dù đang ở trong tâm trạng thế nào, bạn đừng để bị ám ảnh câu hỏi: “Nếu ta rớt đại học thì bạn bè và người thân sẽ đối xử với ta thế nào nhỉ?”. Vì xét cho cùng, nếu bạn lỡ rớt đại học, chưa chắc bạn cũng sẽ là người thất bại trên đường đời, cả nước ta hàng năm chỉ có khoảng 10-15% thí sinh vượt qua được cánh cửa hẹp ấy thôi mà. Và nếu bạn không được may mắn nằm trong con số rất khiêm tốn đó thì có gì là lạ đâu. Câu hỏi rất cần bạn trả lời lúc này là: “Nếu rớt đại học, ta sẽ làm gì?”.
Hãy biết cách vượt qua
Đầu tiên, chắc chắn bạn sẽ dành thời gian để bày tỏ nỗi buồn của mình. Ai mà không buồn, không tiếc bạn nhỉ? Nếu bạn xem đây chỉ là một cái vấp ngã trên đoạn đường dài thì hãy đứng dậy và đi tiếp. Lan Anh (cựu học sinh trường NTMK) đã dành trọn hai ngày trời để thút thít trong phòng đấy: “Tức chứ sao không, bạn mình đứa nào cũng đậu đại học, có đứa học không bằng mình nhưng vẫn đậu...”. Ngày đầu tiên mạnh dạn ra cửa, đối diện với mọi người trong gia đình và hàng xóm với hai con mắt sưng vù, Lan Anh bỗng cảm thấy mọi vật cũng vẫn như thường, đất vẫn ở dưới chân và trời vẫn ở trên cao. Anh chàng Phi Thanh (trường NTH) thì dự định nếu rớt, Thanh sẽ về nhà ngoại chơi một tuần, chờ kết quả thi cao đẳng rồi tính tiếp. Cách “đối phó” của Trương, một chàng công tử con nhà giàu thì có khác: Sẽ xin ba mẹ tiền đi du học (!?).
Ôn thi tiếp, học trung học chuyên nghiệp, đi du học, đi làm sớm... là những cách trả lời cho câu hỏi: “Rớt đại học, bạn sẽ làm gì?” của các sĩ tử. Tất nhiên, chọn cách nào là còn tùy thuộc vào hoàn cảnh gia đình và bản thân bạn, nhưng đã đến lúc bạn phải quyết định rồi đó!
Họ cũng đã từng thi rớt đại học
Cũng nằm trong danh sách hàng ngàn người kém may mắn trong kì thi đại học năm rồi và cũng từng thất vọng, đau khổ nhưng những “cựu sĩ tử” của chúng ta đã tự tìm cho mình những con đường đi thật phù hợp. Minh Tuyết, học viên trung tâm Anh văn Hội Việt Mỹ đã học đến lớp 4, lớp luyện thi TOEIC, giờ bạn ấy đang đăng kí học thêm khóa Thư kí văn phòng của Trường ĐHKT. “Nếu có bằng Anh văn và nghiệp vụ giỏi, mình sẽ xin vô làm nhân viên cho một công ti, rồi mai mốt sẽ đăng kí học đại học tại chức”. Không giống như Tuyết, bạn Ngọc Châu, học sinh trường Nghiệp vụ Du lịch - Khách sạn Sài Gòn kể rằng: hồi mới thi rớt, bạn ấy chấp nhận học trường này là để “kéo dài thời gian” chờ thi đại học tiếp. Nhưng không ngờ, bây giờ thích lắm và thấy ngành này ra trường cũng có nhiều triển vọng nên Châu quyết định không thi đại học nữa. Tại các trung tâm dạy nghề ở thành phố, sau mùa tuyển sinh đại học, số học viên tăng lên đáng kể, chứng tỏ các bạn sau khi thi rớt đã quyết định đăng kí học nghề ngày càng đông. Cũng giống như Tuyết, các bạn Khoa, Minh, Mẫn, lớp Điện trường TH Kĩ Thuật Cao Thắng sau cú ngã đau trước cổng Học viện Bưu chính Viễn thông đã quyết định... đi đường vòng: học trung học, sau này có điều kiện sẽ học lên cao hơn. Hiện nay, có một số trường đại học đào tạo liên thông từ trung học lên đại học như: Đại học Tôn Đức Thắng, Cao đẳng Hoa Sen và Cao đẳng Dân lập Công nghệ Thông tin... Theo số liệu thống kê gần đây của Bộ Lao động - Thương binh - Xã hội, số bạn tốt nghiệp ở các trường THCN tìm được việc làm rất cao: trên 80%.
Bạn thấy chưa, đâu phải rớt đại học thì mọi cánh cửa đều đóng sập trước mắt bạn. Đừng đứng đó và nhìn hoài vào cánh cửa trường đại học, hãy nhìn sang hướng khác, bạn sẽ thấy còn rất nhiều con đường cũng thênh thang không kém...
Ngọc Thúy
Ảnh: Nguyễn Hưng
|
...Không phải người đậu đại học chắc chắn sau này sẽ thành công hơn người không đậu. Theo tôi, đậu - rớt chỉ là điểm khởi đầu của một chặng đường dài. Chọn bất kì con đường nào để đi, nếu yêu thích và cố gắng, bạn cũng sẽ gặt hái những kết quả tốt đẹp.
Chiêu Minh (12 Tin trường Phổ thông Năng khiếu) |
|
Những bạn thi rớt tìm được trường nghề phù hợp, theo tôi còn may mắn hơn rất nhiều bạn thi đậu đại học nhưng chọn ngành không đúng với sở trường, năng khiếu của mình...
Anh Khang (12 Văn trường Lê Hồng Phong) |
6 điều cần làm sau khi thi rớt đại học
1. Giải tỏa nỗi buồn: Hãy chọn cách nào mà bạn thấy phù hợp và làm giảm nỗi buồn nhanh nhất như khóc, ca hát, thậm chí là la hét. Miễn sao là bạn có thể làm cho nỗi buồn của mình vơi đi.
2. Nếu có điều kiện, bạn hãy đi xa một thời gian. Một nơi hoàn toàn xa lạ với không khí mới, con người mới sẽ giúp bạn nhanh chóng quên đi những nỗi thất vọng.
3. Dành cho mình ít nhất là 3 giờ đồng hồ để phân tích lí do mình thi rớt: Đề khó, do thiếu may mắn, do bạn không có đủ khả năng... Tìm ra nguyên do có nghĩa là bạn đã chấp nhận thất bại của mình rồi đấy.
4. Tìm “đồng minh”: Đừng đem kết quả thảm hại của mình ra mà so sánh với những người đã may mắn trúng tuyển, bạn nhé! Hãy nhìn xung quanh bạn, có rất nhiều người cũng đang giống bạn mà. Để ý thử xem, thái độ họ như thế nào với kết quả này và chọn ra một thái độ đúng đắn nhất để đối phó với hoàn cảnh hiện tại.
5. Hãy trao đổi mọi chuyện với gia đình, những người thân sẽ cho bạn lời an ủi thật bổ ích.
6. Dành một tuần lễ tiếp theo để lập kế hoạch lâu dài cho tương lai của mình bạn nhé. Và hãy nhớ rằng: Kết quả thi hôm nay chưa phản ánh được điều gì cả. Bạn còn cả một chặng đường phía trước.
N.T theo Teen Circle
Hãy gõ, cửa sẽ mở
Cũng từng thất vọng, chán nản, có những suy nghĩ khá... điên rồ là buông xuôi khi kết quả thi vào đại học và cao đẳng đều không đạt, thế nhưng tớ đã kịp trấn tĩnh để theo một hướng vào đời: học trung học chuyên nghiệp.
Những ngày đầu đến trường, nhìn những gương mặt đến lớp học miễn cưỡng, những đứa bạn thân lại bàn ra tán vào cái nghề bưng, bê, phục vụ..., tớ cũng hoang mang lắm. Thế nhưng, chỉ sau hai tuần đến lớp, tớ đã nghĩ khác. Nghiệp vụ nhà hàng không như người ta nghĩ, nó đòi hỏi rất nhiều kĩ năng mà phải học thì mới làm được, nó còn là một trong những nhân tố quan trọng thúc đẩy du lịch Việt Namphát triển.
Ý thức được nghề, chú tâm thực hành, tớ hỏi mua dụng cụ, mượn thêm nhiều bộ shaker (li, chai, lọ...) của trường để về nhà tập tung hứng, tập các thao tác biểu diễn quay li. Kết quả: tớ phải đền rất nhiều chai rượu vang, li... cho trường, bàn tay tớ chai sần, đứt tay, chảy máu là chuyện thường, hic... Song song đó, tớ còn tự học Anh văn, học lóm thêm ngành bếp từ lớp khác, túc trực tại thư viện và nhà sách Xuân Thu để tìm thêm tư liệu khi rảnh... Và bạn biết không, tớ đã được đền bù bằng kết quả xứng đáng: luôn là học viên giỏi nhất khóa. Đến đợt thi Hội thi tay nghề trẻ Asian, tớ được chọn thi cấp trường, thành phố rồi vào đến vòng quốc gia để là một trong hai người trẻ VN dự thi ngành nhà hàng. Lần thi ấy, mang về giải nhì, tớ đã sụt gần 5kg trong vòng hai tháng. Mất thời gian học ở trường, trở về thi tốt nghiệp tớ vẫn đạt loại giỏi. Ra trường, tớ làm quản lí chính điều phối công việc của các nhân viên khác trong một nhà hàng phục vụ tiệc cưới nổi tiếng. Thế nhưng, vì còn mê học, tớ đã quyết định nghỉ việc để thi lấy học bổng đi học ở Luc-xăm-bua. Thật may là tớ trúng tuyển. Một năm ở đó, chọn học bếp để bổ sung vào ngành nhà hàng, tớ được đi qua tám nước, học đủ các món ăn truyền thống của họ. Tháng 4/2004, khi chỉ mới được cô giáo Pháp ôn thi khoảng 40 ngày, tớ tiếp tục đại diện VN thi Coupe Georges Baptiste, một cuộc thi tay nghề khách sạn, nhà hàng có uy tín ở châu Âu với hơn 15 nước từ châu Âu, châu Mỹ đến tham gia, và tớ đã giành được giải 3.
 |
|
Mỹ An trong thời gian học nghiệp vụ tại nước ngoài |
Đi qua thành công này đến thành công khác, bài học mà tớ rút ra được: Không có cánh cửa nào khép lại trước mắt bạn mà không mở một cánh cửa khác. Từ đầu, nếu rớt đại học, tớ bi quan, buông xuôi, học đại một nghề rồi không chú tâm, không yêu nó thì làm sao có được như hôm nay. Bởi vậy, đừng nản chí nếu cánh cửa đại học không mở rộng với bạn. Theo tớ, không có nghề nào là tầm thường, chỉ có những người không nhận thức đúng về nghề, về ước mơ của mình mà thôi...
Mỹ An (Giảng viên trường Nghiệp vụ Du lịch và Khách sạn TP.HCM)
Có một khoảng thời gian như thế!
“Ngày đó, do vừa học vừa chơi nên thầy đã rớt đại học! Sau một thời gian bị sốc, cuối cùng thầy quyết định đi làm vì “không thể ở nhà ăn bám mãi được”. Xin làm nghề mộc tại nhà một người quen, đôi tay không quen làm việc nặng của một út cưng bắt đầu chai sạn khi suốt ngày phải cầm dao, cưa, phải đục đẽo, bị xước, bị chảy máu... Những tưởng khó khăn ấy sẽ làm thầy nản lòng, nhưng không, suốt bốn năm gắn bó với nghề mộc, thầy vẫn dành dụm tiền để mua sách tự ôn thi đại học. Lúc đầu cầm cuốn sách, thầy nản ghê lắm, vì đã không đụng đến sách vở từ nhiều năm! Nhưng rồi, miệt mài, mỗi ngày một ít, cuối cùng thầy đã đậu vào trường đại học Dân lập Ngoại ngữ - Tin học TP.HCM (HUFLIT). Sau bốn năm học, với kết quả xuất sắc, thầy đi dạy ở nhiều nơi và cuối cùng lại được chính trường mình học mời về làm. Vẫn không ngừng ở đó, thầy tiếp tục học lên và lấy bằng thạc sĩ...”.
...Từ một người thợ mộc, trở thành giảng viên, rồi lên phó khoa của một trường đại học... quá trình đó không đơn giản chút nào. Nhưng: “không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền”, phải không bạn?
Kim Ngân (ghi theo lời kể của thầy Vũ Quốc Anh - phó khoa Ngoại ngữ, trường đại học Dân lập Ngoại ngữ - Tin học TP.HCM)