Khi nàng đưa con mắt liếc chàng một phát, thì không chỉ có nắng ấm, mà còn thêm mây trôi, lá xanh, chim kêu, vượn hú, um sùm... Chàng đã đi quá nàng 15 mét, nghĩ sao... nuốt nước miếng đánh ực, quay trở lại, tấp vô, kéo ghế, kêu một li... rau má. Đó là món đồ uống có giá trị bằng tất cả... tài sản chàng có lúc này. Và tất nhiên đó cũng là nguyên nhân vì sao chàng không dám ngồi thật gần bàn nàng. Ngồi thưởng thức từng muỗng chất nước rau má ngọt ngào, chàng bắn về phía nàng những tia nhìn... titanic - có nghĩa là... đắm và chết đuối.
Thực ra chàng đã biết nàng từ lâu, chỉ có... thằng ngu mới không biết, nàng là hoa khôi lừng lẫy khắp 3 khối lớp : má hồng, môi đỏ, lưng nhỏ, tóc hoe, ăn chè, miệng mỉm, mắt liếc, răng ngà, đi tà tà, cười khà khà... Giờ thì nàng đang ngồi đó, đút một cách thanh tao từng muỗng chè lên miệng. Lâu lâu nàng còn làm duyên, dùng cái muỗng... bắn ra một cục nước đá. Mà thiện xạ làm sao, cục nước đá luôn đi thẳng vô một vật dụng rất kêu nào đó trong cửa hàng, ví dụ như cái thau, cái xoong... Mỗi khi cục đá bay trúng đích, nó lại kêu một cái coong, khiến bà chủ hàng giật bắn người : “Đồ con quỉ cái, làm tao hết cả hồn!” Nàng nghe, cười: “Khà khà khà !”.
Quả đúng là nghĩ phước, được phước, như hiểu ra những hảo ý trong đầu chàng, nàng bỗng nhiên liếc sang bàn chàng, cười một nụ cười gấp ba lần titanic! Chàng phải bưng li rau má, húp cái oạp để dằn con tim muốn bắn vọt ra khỏi lồng ngực. Có phải mình mơ chăng? Không, đích thị là nàng cười với chàng! Mặt chàng đực ra. Bỗng nhiên nàng mở cặp, lấy ra một cuốn tập, giựt tẹc hai trang giữa. Nàng kê trang giấy lên đùi, rút bút bi, hí hoáy viết. Vừa viết vừa tiếp tục liếc chàng. Mỗi giây qua đi như dài hàng thế kỉ. Nàng đã viết xong. Gấp tờ giấy làm tư, nàng quay sang bà chủ quán nói thầm một câu gì đó. Bà chủ quán nhìn chàng, gật gật. Nàng cất mình đứng dậy, tiến lại... phía chàng! Đúng là tiến lại phía chàng! Mặt chàng tái ngắt như... thịt heo ngâm bột giặt ba tiếng. Nàng chìa tay, đưa về phía chàng tờ giấy gấp tư: “Gửi bạn nè, nhưng nhớ là mình đi rồi mới được mở ra đó nghe!”. Mồ hôi nhỏ giọt từ đỉnh mũi xuống môi trên chàng: “Có thiệt là ấy gửi mình?” - “Ừ, đừng từ chối những điều mình viết trong đây nha!”. Nói xong, nàng tỏ rõ sự e thẹn, cứ thế cắm đầu bước. Chàng ngồi chết lặng trên ghế, cho đến khi bóng dáng thướt tha của nàng khuất cuối con đường. Nàng ngỏ lời với mình ư? Nàng thầm để ý mình từ xưa đến giờ ư? Thôi, hãy mở lá thư ra thì biết. Những hàng chữ con gái xinh xinh, nhập nhòe trước mắt chàng: “Bạn mến, mình ăn chè thiếu 15 ngàn, chút về, bạn trả giùm mình nha. Mình đã nói với bà chủ quán rồi! Thanh kìu ve ri mất!”
PHƯƠNG NGÂN (06/7B Trần Não - P.Bình Khánh - Q.2)
(Bài dự thi Viết tiểu phẩm hài do Nhí Nhố tổ chức)