Tui đang loay hoay không biết làm sao vớt nó lên, bỗng nghe có tiếng từ dưới hố: Nè, bà làm ơn né ra cái, tui nhảy lên coi chừng đụng đầu!
Chưa hết bàng hoàng, tui bỗng nghe cái vút, con vịt lạch bạch thường ngày bỗng vọt lên khỏi miệng hố, y như có gắn hỏa tiễn dưới... vòng số ba! Biết con vịt có... bí kíp võ công, từ đó tui nịnh nó sát đất, ngày nào cũng đào trùn dí tận mũi, rồi tắm trắng, spa cho nó đều đều. Cảm phục sự... nịnh bợ của tui, con vịt quyết định dạy tui... học bay! Qua 3 tháng miệt mài luyện tập, tui đã có thể cất mình vút lên không trung... nửa mét! Với người khác đây là chuyện bình thường, nhưng với thân hình 76 kg của tui, quả là kì tích chớ hổng chơi! Qua 3 tháng nữa, không cần phải trèo lên hàng rào đứng lúc lắc, tui đã có thể "chinh phục" một phần ba số xoài trên cây nhà ông Tư hàng xóm! Nhưng làm sao để chinh phục cả cây xoài tui mới chịu! Sau một năm, con vịt nói với tui: Giờ thì chị có thể "xuống núi" được rồi! Tui cãi: Không phải "xuống núi", mà là... lên cây chớ!
Tui cùng con vịt lạch bạch tiến lại gốc xoài nhà ông Tư. Tui ngó lên ngọn cây, hít một hơi thiệt dài: Vù! Sau khoảnh khắc nghe gió rít bên tai, tui thấy mình... nhá lửa, tay chân cứng ngắc, treo lơ lửng giữa không trung! Con vịt dưới đất lao đầu về phía xóm, hét to: Bớ người ta, cứu cứu, có người dính trên sợi dây điện! Tui nằm trên xe cấp cứu, tóc tai vàng khè, thẳng đơ, y như vừa được duỗi! Mình mẩy bay mùi... sườn ram, thơm phức. Con vịt ngồi bên cạnh khóc cạp cạp: Thôi, từ nay hổng dạy chị học bay nữa đâu! Lỡ chị vọt lên tới mấy sợi cao thế, chắc em mất bạn!
T.DUYÊN (Đồng Nai)