Cô em coi xinh ghê! Tim tui nghe rung rinh. Tui kêu Tâm: “Ê mi, coi cô nương kia trông ngon ghê!” Tâm trông lên, kêu tui: “Ông ngon ông cua em đi, cho tui xin! Khi em đi theo ông, tui bao ông ăn kem nguyên năm luôn!”
Tui hung hăng, xung phong! Khi đi ngang qua em, tui đong đưa: “Cô em ơi, cô em tên chi? Xin cô em cho anh hay! Anh thương cô em!” Em lơ. Tui chưa lui: “Anh tên Dương, nhưng anh... không dê đâu em! Em theo anh đi chơi xuân cho vui!” Em trông qua tui, hai mi long lên: “Ông xa tui ra!” Tui đâu tha, đưa tay qua em, lơi lơi: “Đi em, hai anh đi ăn kem, em đi ăn chung cho vui, anh bao!” Em run lên, la to: “Anh Giang “đô” ơi, tên ni trêu em! Anh mau cho răng tên “ba lăm” bay ra xa đi anh!” Tui trông lên, ông kia to như con voi, hai vai u lên bao nhiêu cơ, đôi tay cong cong gân căng ra: “Đâu, ai trêu em? Anh bum cho hai bum xong phim luôn!” Tui run y con sâu, răng va vô nhau nghe keng keng, hai chân xương cơ như teo đi: “Anh tha cho em, em xin, em ngu! Em không hay anh đi chung cô em đây! Anh binh em coi như em toi! Em van anh thương em!”
Tâm xa xa, trông tui lâm nguy, nên lao lên xin theo: “Anh tha cho, tên ni trông khôn nhưng... ngu si lâu năm! Mong anh nương tay! - Quay qua tui, Tâm la lên: Mau mau xin luôn cô đây đi!” Tui bưng tay ngang tim, rưng rưng nghe theo: “Em tha cho anh, anh tên Dương nhưng không dê đâu!” May thay, ông kia tha cho tui. Tui lê đi, “quê” mênh mông, nhưng không quên điên lên, quay qua Tâm tui la: “Mi chơi tao! Mi kêu tao cua em, mi bao tao ăn kem nguyên năm! Hên, răng tao chưa bay! Răng tao bay, tao cho răng mi bay theo răng tao luôn!” Tâm trông tui: “Mi quên tao xin ông kia tha cho mi sao? Tao khuyên mi, du xuân không nên “ba lăm”! Không thôi, tao không đi chung mi đâu!”.
TUẤN KHANH (Long An)