Lúc đó tui chỉ mong sao không bị thầy giám thị bắt gặp. Đúng lúc ấy, từ phía cổng trường bên kia, một bóng người cùng xuất hiện và tất tả bước giống y như tui. Trời đất ơi, đó chính là... thầy giám thị. Và thầy... cũng
đi trễ. Vị trí thầy giám thị và tui cùng hướng tới đó là hành lang dẫn lên lầu, nơi để cái trống trường và cũng là phòng thầy. Nếu tui tiếp cận vị trí đó trước, coi như thoát nạn. Thế là tui co giò phóng! Trời đất ơi, thấy tui phóng, từ đầu sân trường bên kia thầy cũng phóng theo! Và khi đã nhìn rõ mặt thầy, tui thấy thầy vừa chạy, vừa nhìn tui, vừa... không nín được cười! Không biết do thầy... nhường, hay nhờ sức trẻ dẻo dai, tui lao vút qua vị trí cái trống, vừa lúc thầy ập đến, nhưng thua tui... vài mét! Vậy là tui thắng cuộc! Trong phút vui mừng, tui hân hoan hô to: Thầy ơi, em tới trước rồi! Thầy thở dốc, lắc đầu, nhìn tui cười: Cái con nhỏ này, thiệt tình hết sức à nha!
CẨM GIANG (Đồng Tháp)