Một đêm thức khuya chat, tui bất chợt nghe văng vẳng nơi góc bếp có tiếng kêu la rất ư thảm thiết. Rời bàn phím, lần về phía có tiếng kêu, tui phát hiện một hình hài bé chừng trái dưa leo, đang chới với trước mặt tui, vừa khóc vừa lạy: “Anh làm ơn gỡ giúp em ra khỏi vỉ keo này! Em xin hứa sẽ hậu tạ!” Phải chuyện cổ tích không đây? Một con chuột biết nói tiếng người! Thú thiệt, tui không phải là người yêu thương động vật, nhưng thôi gỡ ra, quẳng đi, chớ để nó kêu hoài nhức đầu! Tui co chân sút một cú thiệt mạnh, cả vỉ keo bay cái vù, ai dè con chuột bung ra, thoáng cái biến mất sau hốc tủ.
Tui lại tiếp tục bình an online hằng đêm, khát không rời bàn phím, đói không lìa màn hình. Một đêm, sau 12 tiếng đồng hồ chat chit, tui thấy tay run, mắt mờ như người... gần đất xa trời vậy! Bỗng nghe một cái chít, nhìn xuống chân, có một ổ bánh mì đang di động về phía tui! Giật mình, dụi mắt dòm kĩ, thì ra phía dưới ổ bánh mì là con chuột hôm nào: “Anh có nhận ra em không?” Tui vồ ổ bánh, nhai ngấu nghiến dù nó... bay mùi chuột! Nhai xong, ợ hơi một cái, tui cúi xuống nó: “Cảm ơn mày nha, giờ đi được rồi, tao đang... học bài!” Từ đó, bất kể lúc nào đói, khát, đau bụng... tui chỉ cần kêu khẽ ba tiếng chít chít chít, thế là con chuột hiện ra, khi đem ổ bánh, lúc củ khoai lang, ba hồi cả thuốc đau bụng, kem đánh răng... Mối liên minh người - chuột giữa chúng tôi không chỉ dừng lại ở đó. Tất cả những việc hệ trọng như... chôm chìa khóa tủ phòng má, lấy giúp đôi vớ sạch của ba, và cả... trả thù đứa em gái nhiều chuyện bằng cách... gặm nát đôi giày nó mới mua... tui đều kêu con chuột thực hiện!
Mấy bữa nay thấy không khí trong nhà chộn rộn, hỏi ra tui mới biết là... “đời” sắp sang xuân, cái Tết gần kề, mà lại là Tết con chuột nữa chớ! Sau một thời gian dài... chịu ơn con vật bé xíu, tui cũng thấy tội tội, phải có cách nào đó làm nó vui! Tui liền kêu ba tiếng chít chít chít, con chuột hiện ra. Sau khi nghe lời “tình củm” của tui, con chuột bỗng chớp chớp mắt, cười e lệ: “Ôi, em cũng đã muốn nói cùng anh một việc quan trọng từ lâu lắm rồi! Ai dè bữa nay còn được anh khích lệ. Tâm nguyện của em Tết này là được... cùng anh về quê em, đặng cho ba má biết mặt, năm tới tụi mình sẽ trọn đời bên nhau!” Tui lật ngửa khỏi ghế: “Cái gì, mày vừa nói cái gì? Nhắc lại tao nghe coi!” Con chuột bỏ ngón tay út vô miệng, không đong đưa: “Thì em thương anh, anh thương em, kiểu như “dây tơ hồng se mình thành đôi” vậy đó!” Tui gào lên: Mày điên hả, tao là người, mày là chuột, làm sao kết hôn?!” Con chuột chỉ tay vô mặt tui: “Tụi mình cùng là chuột cả, anh hổng biết đó thôi. Hổng tin anh dòm gương coi. Hình như đã nhiều năm, em thấy anh chẳng soi gương bao giờ. Tối ngày anh gắn mặt vô màn hình, giờ mỏ anh dài ra, râu mọc nhọn hoắt, mắt lồi như... mắt chuột, mình mẩy hôi xì, loang lổ! Đã vậy lâu nay anh còn ăn thức ăn của chuột, tập tác phong vụng trộm, nhai cắn của chuột! Anh thành chuột 100% rồi, biết không!” Tui lết từ sàn nhà lại trước gương gắn trong phòng. Hình dong hiện ra trong gương khiến tui chỉ còn biết thét lên một tiếng, rồi ngất lịm! Trong mơ, hình như có tiếng kèn gọi, loa kêu: “Bà con mau mau dẹp đường, bữa nay cô Tám Chuột đưa chàng rể về quê trình diện gia đình. Đám cưới tổ chức nhằm ngày 7 Tết con chuột. Mời bà con nhà chuột gần xa tới dự lễ thành hôn!”
NGUYỄN LÊ