Đêm đêm, em mơ anh như mơ... Quang Vinh trên ti vi! Hôm qua, em mua đôi bông tai đeo, đem khoe anh, anh trông ngang, quay lưng đi vô tư, coi đôi bông tai em đeo như... hai con giun! Em đau, quên đôi bông tai, em chơi qua... khoe lưng hai dây! Anh trông đôi vai em khoe ra... đen thui, anh bơ như... khoai lang! Bao lâu nay em đua mô đen, mong anh thương, nhưng anh không coi em ra chi! Ôi hai ta ngay bên nhau thôi, sao anh luôn xa xăm, như anh qua em hơn hai trăm cây. Anh như mây, như mưa, vui chơi, vô tư... riêng em nơi đây trông sang anh, con tim bao đau thương. Thư em biên ra, bao đêm mong mai đưa anh, nhưng khi đi ngang anh, anh như băng trôi, thôi, em quăng thư vô ba lô. Ba mươi thư, năm mươi thư... y như nhau. Thư quên, nhưng em không quên anh, tim em đau như kim châm, chua như me, cay như kim chi. Sao ta yêu anh, sao ta thương anh, sao ta điên lên si anh, anh không hay?!
Trưa nay mưa rơi, chân em trôi đi theo cơn mưa, em mơ. Em mơ tay em trong tay anh, anh kêu thương em bao lâu nay nhưng anh run, lo em không thương anh nên anh... im luôn! Anh đưa em vô... căng tin măm măm, môi anh thơm thơm như hương... dưa chua, bên môi em cong cong như hai con tôm khum vô. Hai ta say sưa... hun nhau trong khi nhai. Xung quanh hai ta bao nhiêu boy girl trông vô, điên lên!
Nhưng không, khi cơn mưa qua, em trông sang mênh mông không anh. Hương dưa chua tan đi. Em đang mơ! Thương anh, anh yêu ơi!
HỒNG THƯƠNG (Dak Lak)