Hát bao nhiêu đêm tui coi đủ bấy nhiêu, vở bài quăng hết qua bên. Lần ấy, tui nhớ đang giữa mùa thi, gánh hát lại về, tui náo nức từ chiều, cơm xong là vọt. Gặp tuồng dài, khi vãn đêm đã khuya hun hút. Nhà tui ở hướng chẳng có đứa bạn nào về chung. Điều khiến tui ớn lưng nhất là trên đường, tui phải đi ngang một cái nghĩa địa, dù bạn bè còn ở lại, bu xin chữ kí đào kép, nhưng ba cái nghĩa địa này ai hổng ngán, nên tui chuồn trước.
Trong ánh sáng hắt hiu của mấy vì sao, những nấm mộ trắng nhờ bắt đầu lác đác hiện ra, tui cắn răng dấn bước, trái tim không thể không uýnh lô tô trong lồng ngực. Vào đúng tâm điểm nghĩa trang, nơi những nấm mồ dày đặc, tui bỗng rụng rời khi nghe bên tai soạt một cái. Bên vệ đường lù lù hai cái bóng đen thui. Tui gào lên: Ai? Ai đó? Hai cái bóng không hề lên tiếng! Bao nhiêu hồn vía dồn hết xuống hai chân, tui cắm đầu chạy như điên như dại. Về đến nhà, tui ngã vật ra, suốt mấy ngày hôm sau, hồn vía còn bảng lảng. Gánh hát vẫn tiếp tục diễn, sáng sáng đến lớp nghe bạn bè kháo nhau, rủ rê, tui háo hức lắm, nhưng dù có tặng tui nguyên... một cô đào, tui cũng vái!
Cả tháng sau, việc đã êm, tui bắt đầu “bật mí” cho cả nhà nghe về sự kiện kinh hoàng tui gặp đêm hôm ấy. Anh Hai tui nghe xong, cười ặc ặc: Hèn chi tao thấy, gánh hát còn diễn mấy đêm nữa mà mày ở nhà luôn. Phải hồi xưa chắc diễn 10 đêm coi đủ cả 10! Tui gật đầu xác nhận. Tiếng cười của anh Hai từ ặc ặc chuyển sang ha ha, vang cả nhà. Ngay bà chị, rồi ba mẹ tui cũng dòm tui cười đầy khoái chí. Cuối cùng anh Hai dòm mặt tui: Bữa đó đang mùa thi học kì, ba thấy nếu mải coi hát chắc mày rớt thẳng cẳng, nên kêu tao với chị Ba, mỗi người một cái áo mưa, ra ngay nghĩa địa nhát cho mày tởn, lo ở nhà học bài! Ai dè quá công hiệu! Tui té ngửa, vừa quê vừa... tức, nhưng vẫn thầm cảm ơn cái mẹo ấy của ba tui. Từ đó, tui bỏ luôn tật mê coi hát đến quên cả học hành.
QUỐC QUANG (BD)