"Con căm thù khi phải làm con gái, gò bó, yếu ớt, lệ thuộc vào con trai! Hỡi Bụt ơi, nếu ông nhận được tin nhắn này, xin hãy biến con thành con trai và thằng bồ của con phải biến thành con gái cho nó biết mặt!”
”OK! Bụt đã nhận được tin nhắn của con! Hãy yên tâm lên giường ngủ mà không cần thoa kem dưỡng da! Sáng mai điều ước của con sẽ thành hiện thực!”
Reng reng reng... “Dẹo ơi, dậy gấp, anh Tèo kêu lên chở ảnh đi học kìa!” - Tui bật dậy khỏi giường: “Cái gì? Tại sao lại Tèo kêu tui chở đi học?” Sực nhớ đến giấc mơ về cái tin nhắn đêm qua, tui bàng hoàng hiểu ra vấn đề, lật đật lấy xe, gò lưng đạp lên nhà anh Tèo yêu của tui!
Hiện ra trước mắt tui, chính là hắn, thân hình 72 kg ục ịch trong tà áo dài trắng toát! Kinh hoàng nhất là cả “cơ ngơi” 72 kg ấy đang ưỡn ẹo nhấp nhô trên một đôi giày nhọn hoắt. Uỵch! Hắn thả cặp bàn tọa xuống yên sau xe: “Cưng chở anh chạy từ từ, không anh chóng mặt!” Tui lấy hết sức bình sinh nhấn pê - đan: “Trời ơi, mệt muốn chết, sao không đẩy phụ người ta mà còn rị lại?” Hắn ỏn ẻn: “Ủa, anh co giò lên rồi mà cưng! Cưng ráng đạp đi, chớ anh bận áo dài, đẩy chân chòi chòi phụ cưng nhìn... mất duyên con trai!” Nghe câu ấy, tui chỉ muốn đạp hắn lộn xuống xe, nhưng làm vậy còn đâu là... ga lăng! Không được uýnh con trai dù chỉ bằng một nhành hoa mà!
 |
 |
Dừng xe trước cổng trường, toàn thân tui tê bại, bao tử như bị bóp muối. Trong khi tui còn thở phì phì ra lỗ tai, hắn ngó đồng hồ: "Còn sớm, cưng dẫn anh xuống căng tin ăn sáng đi!" Điểm lại trong đầu, hình như má mới cho 10 ngàn hồi sáng, giờ phải dẫn hắn xuống căng tin, chắc tui ngồi đó ngó hắn ăn, chớ 10 ngàn sao đủ trả hai tô? Đã lỡ cam kết với... Bụt, tui đành... nuốt lệ đồng ý!
Một tô bún bò cho hắn, tui kêu thêm... ổ bánh mì không! Hắn bưng tô, húp phát đầu, còn lại... 3 miếng thịt. Húp phát hai, buông tô, hắn dòm tui: “Sao cưng ăn bánh mì không? Bộ... hết tiền hả?” Tui vênh mặt, nổ: “Tiền còn đầy bóp, hết sao được!” Hắn nghe vậy, cặp mắt sáng rực: “Trời, nếu vậy anh... kêu thêm tô nữa nghe”! - Tui lạc giọng thét lên một tiếng: “Hả?!”
Tui mơ màng tỉnh dậy trong phòng y tế, ráng quờ tay móc cái điện thoại: “Tayem run quá, hổng bấm nổi tin, anh bấm giùm: “Con xin lam con gai lai!”, rồi chọn cái tên Bụt, gửi đi giùm em!”
MINH LUÂN (Q.11)