Tui vui như... lên cơn điên! Hôm sau, tui tung tăng đi thi. Vô thi, tui ung dung trông lên, trông ngang, trông xung quanh, coi như ta đây ngon cơm. Nhưng cơn vui mau qua, trên tay tui nghiêng nghiêng chao chao câu A, câu B, câu C, câu D... lung tung không câu chi ra câu chi! Tui quay lui, tui quay ngang, trông ai quen quen tui kêu: Ê ê... Cô coi thi la tôi: Em im, cho xung quanh thi! Tui quay lên im re, run như con tôm trong xoong canh. Bao lâu trôi qua, năm nay coi như tiêu sao, tui nghe ê trong răng.
Câu A? Câu B? Câu C, hay câu D? Tui hoang mang... A ha, hay hay, sao không chơi y như... xin xăm? Tui run lên, coi như hên xui, hai ba tui quăng xăm lên. Xăm vô câu A, tui khoanh luôn câu A, xăm ra câu B, tui khoanh ngay câu B! Coi như xong!
Hôm nay, ve kêu râm ran, mây bay bay, tui đi coi năm nay thi ra sao. Trông lên tên tui... ôi thôi: Zê rô, 2, 3... lia chia! Coi xong, tui đi ra, y như... con ma lang thang. Đi đâu tui ơi? Trưa nay ba tui hay coi như tui... ê hai mông! Thôi, năm nay tiêu, tin vô xăm chi tui ơi! Mai tui đi... buôn ve chai, lo năm sau thi!
MINH THƯ (BRVT)