...chu cấp một khoản ngân quĩ đủ để chu du khắp thiên hạ trong ba tháng hè! Thay vì đáp ứng đòi hỏi của tui, ba lặng lẽ ra bờ rào, tước vô một nhành bông bụt, bẻ hết lá, bắt tui úp mặt xuống giường...
Tui tỉnh dậy và thấy mình đang cưỡi trên lưng một con khủng long bự như cái cần cẩu. Vì sợ độ cao, tui bấu chặt mười ngón tay vô cổ nó, mà móng tay tui phải gọi là... vuốt mới đúng, con khủng long đau thấu trời xanh, nó gầm lên một tiếng và tui rụng cái bẹp xuống trước một cửa hang. Từ trong hang phát ra những tiếng gầm thét rất lớn, tui vội vàng nép vô một bụi cây, hé mắt nhòm... Trời ơi, tui gặp gì đây? Thưa 100% đó là chàng Thạch Sanh đang giương cung bắn chằn tinh! Mũi tên bay vút ra từ cây cung trên tay chàng, găm phập vào một cái... mụn bọc ngay giữa mặt con chằn. Con chằn ngửa cổ cười ha hả: Cảm ơn đã nặn mụn giùm! Nói xong nó nhào tới vồ Thạch Sanh. Tui vội vàng lao đến, móc trong bóp ra một cái gương (con gái đi đâu hổng thủ gương), chìa thẳng tới trước mặt con chằn. Con chằn thét lên một tiếng, té ngược ra phía sau. Có lẽ nó lên tăng xông vì vừa chiêm ngưỡng được nhan sắc của chính mình! Chàng Thạch Sanh cảm ơn tui, mời về nhà chơi. Đón
chúng tui nơi cửa là anh ruột của Thạch Sanh, tức... Thạch Sùng! Cô bé quàng khăn đỏ từ sau nhà chạy lên, mang cho tui một trái dừa sương sa, một tô mì Hảo Hảo úp dưới cái dĩa. Ăn uống xong, tui nghe vù một cái, chàng Tạc Dăng bay từ trên cây xuống, bưng tới trước mặt tui một dĩa xoài, một chén mắm tôm. Tui không kịp thở, quất một hơi 17 trái xoài, vét trong chén đến giọt mắm tôm cuối cùng! Không đầy nửa giờ sau, tui nghe bụng mình quằn quại. Trời ơi, hổng lẽ đang là tiểu thư khách quí mà lại xin gia chủ đi... “rét rum” cấp tốc thì còn gì là duyên dáng? Vừa lúc ấy, tui phát hiện trên bàn có một cái đèn cũ xì, liền chà chà lên nó mấy cái, tức thì đèn... xịt khói, chính là ông thần đèn lao vút ra: Thưa cô nương cần chi? Tui nghiêng đầu, nói nhỏ vô tai thần đèn... Thần đèn cười lớn: Trời, cô nương có đem theo laptop không? Tui ngơ ngác: Sao ngươi lại hỏi ta về laptop? Thần đèn còn ngơ ngác hơn tui: Thì tui vừa nghe cô hỏi, ở đây có “goai lét” (wireless) không? “Goai lét” thì có quá đi chớ, nhưng cô phải đem laptop theo mới xài được! Tui giậm chân, nhăn nhó: Trời ơi, người ta hỏi... “toi lét” chớ nói “goai lét” hồi nào?! Cú giậm chân quá mạnh, khiến tui không kềm được nữa và... bừng tỉnh. Vừa lúc ấy, thằng Út em tui bước vô phòng: Phòng chị Hai có... con gì chết, mùi ghê quá hà! Tui vội trả lời: À, một con... khủng long mới qua đời đó em!
HỒNG TƯỚC (Bến Tre)