Chiều, có hẹn với hai nhỏ bạn đi ăn chè, tui diện ngay cái áo mới. Vừa thấy tui cùng cái áo, hai nhỏ bạn đã trầm trồ khen đẹp! Được dịp, tui hếch mũi: Hàng hiệu đó! Và tất nhiên là giấu biến cái giá 15 ngàn rất...mất giá kia! Nhỏ bạn nghe nói, đưa tay rờ
cái áo, gật gù: Ờ, mình vải tốt đó, nhưng sao mày lại để một sợi chỉ lòi ra vầy nè, quê ẹ, để tao bứt giùm nghen! Tui chưa kịp gật, nhỏ bạn đã đưa tay giật mạnh sợ chỉ. Chỉ nghe một cái rẹt, trên tay nhỏ bạn là...nguyên một nùi chỉ. Còn tui, bỗng nghe “một cảm giác mát lạnh” y như vừa xài dầu...tắm bạc hà! Điều gì đã xảy ra? Thưa, theo sau sợi chỉ “đầu mối” kia, nguyên một cái thân áo “hàng hiệu” của tui đã...đi tong luôn, nửa còn lại...bay phất phới! Hên bữa ấy nhỏ bạn có đem theo một cái áo khoác, tui chui vội vô đó, về nhà an toàn! Hai dây bay mất trong hai giây!
HỒNG TRANG (Vĩnh Long)