Sáng sớm hắn lết lết khắp xóm, ngó tứ phía. Thấy tớ mắt hắn hấp háy, chớp chớp... Tớ ớn hắn đứng hết tóc gáy. Tớ đến quán bún mắm tính dứt, hắn lết tới, ngó tớ tiếp. Tớ dứt, hắn đứng... nuốt nước miếng! Phía trước áo hắn ướt hết! Tớ khiếp quá, nói với thím Sáu bán bún mắm: Thím tống khứ hắn giúp! Thím Sáu ngó tớ nói: Ngó hắn thế chứ hắn có tiếng lắm đó! Tớ híc híc: Có tiếng giống... té giếng?!
Thím Sáu lắc lắc mái tóc: Cháu có biết tiếng Nhí Nhố? Chính hắn đó! Nhí Nhố viết báo! Tớ chới với: Thím Sáu cứ nói quá, Nhí Nhố sáng láng lắm chứ! Thím Sáu nhất quyết: Hắn đó, thím nói láo cháu cứ đánh chết thím! Má hắn sống xóm dưới, biết thím, thím biết hắn! Thế đó, tớ dám chắc chắn, cá mấy tớ cá, Nhí Nhố sống cuối xóm tớ, ngó thấy gớm! Tớ báo khắp chốn biết thế, chớ có ước muốn, đắm đuối hắn, chết ngáp!
CÔNG CHÚA BÁN BONG BÓNG (Gò Vấp)
* Lời nghẹn ngào của Nhí Nhố: Bủn rủn toàn thân, tứ chi nhão nhẹt, tóc tai dựng đứng, đó là tất cả những phản ứng trước khi té lăn ra đất của Nhí Nhố. Một món quà tặng ngọt ngào dành cho tui nhân ngày nhà báo VN sắp tới đây ư? Chỉ biết đăng lên, đặng bà con phẫn nộ giùm!