Mặc dù chỉ thầm thương trộm nhớ...anh Đậu xưa nay, chớ chưa được vinh hạnh trở thành bà xã của ảnh, nhưng hi vọng sau khi kể ra hai câu chuyện này, biết đâu ảnh sẽ rung động mà ngó ngàng đến tui!
* Tui và nhỏ bạn ở cùng phòng trọ. Mỗi khi giặt đồ xong, thường phải đem tuốt lên sân thượng phơi nhờ gia chủ, vì “đường xa cách trở” nên việc để quần áo... tắm mưa là thường. Bữa ấy ngồi giữa lớp học, tui dãy bên này, nhỏ bạn tuốt bên kia, trời đang nắng bỗng nổi cơn giông đen kịt, tui sực nhớ, hoảng hốt bắt mỏ qua nhỏ bạn: Ê ê, mày để cái quần trên sân thượng! Vì thầy chưa vô, lớp học ồn ào như cái chợ, tui gào mấy tiếng, nhỏ bạn vẫn: Hả hả? Bực mình, tui dồn hết nội công, gào một cú chót: Cái quần bông của mày ướt hết trơn rồi đó! Tui có ngờ đâu, đúng lúc hít hơi chuẩn bị gào thì thầy bước vô lớp, mọi người xung quanh chợt im phắc và câu gào của tui vang vọng khắp bốn bức tường đến con kiến cũng nghe thấy! Tui cùng nhỏ bạn không biết tìm đâu lỗ nẻ để chui xuống.
* Bữa ấy biết bác Tư sắp ghé nhà chơi, mẹ hối tôi cùng nấu cơm gấp, đặng bác dùng luôn với cả nhà. Người phụ trách món canh chính là tôi. Sau khi nêm nếm, hít hà, tui thấy mình quả là thiên tài trong việc chế tác riêng món này! Bữa cơm thật vui vẻ, để ý rất kĩ món canh, thấy ai cũng múc tới tấp, tui lấy làm mãn nguyện lắm. Đến khi tô canh bự chảng chỉ còn phân nửa, chị Hai tui bỗng đứng bật dậy: Canh này nêm lạt quá, để con đưa xuống bếp nêm thêm. Cả nhà nhao nhao... phản đối: Canh ngon, vừa miệng rồi, nêm chi nữa!? Bất chấp mọi lời can ngăn, chị Hai tui vẫn đùng đùng bưng cái tô xuống bếp! Máu nóng dồn lên đầu, rõ ràng chị Hai ghen ăn tức ở nên đã tìm cách chê bai để hạ thấp uy tín... thiên tài nấu ăn là tui. Tui bèn rượt theo chị xuống bếp, làm cho rõ nhẽ. Đang khi phùng mang chuẩn bị phản đối, chị Hai bỗng vịn đầu tui, tay chỉ vô tô canh: Mày coi cái gì đây? Lập lờ trong dòng nước thơm tho là... tử thi của một con sâu bự chảng! Tui chết điếng người, may mà chị Hai lanh trí trước khi cả nhà và nhất là bác Tư phát giác. Thở ra một cái ào, tui bỗng nghe... nghèn nghẹn ngang cổ, nãy giờ vì đắc ý nên người sực món canh nhiều nhất chính là tui!
HỒNG LÊ (Bình Thạnh)