Hắn lấy cơm thừa canh cặn về cho heo ăn. Cái thùng để cơm dư nằm ngay gần... nhà tắm nhà tui! Bữa ấy không biết có phải vì... trời đẹp quá, nên sau khi tắm xong, tui sực nhớ còn bỏ quên... bộ cánh ngoài sàn nước! Thò cổ ngó quanh hổng thấy ai, tui quyết định lao vụt ra ngoài, đặng chụp lẹ rồi lao vô lại! Đang trong khoảnh khắc... điền kinh ấy, tui giật bắn
người khi thấy bóng dáng anh chàng lấy cơm heo lừng lững tiến vô sân. Tui lao ầm vô, khép chặt hai cánh cửa. Chắc chắn anh ta đã thấy được bóng mình rồi, nhưng có lẽ vẫn chưa biết cụ thể đó là ai! Nghĩ vậy, tui sực nảy ra một... diệu kế, bèn la lớn: Út ơi Út, có thấy chị T ở đâu không? T chính là tên tui, xách ra hỏi vậy coi như đánh lạc hướng, anh ta nghe được sẽ nghĩ bụng, à con nhỏ hồi nãy không phải là T, tức là tui! Nhưng than ôi, người tính đâu bằng... đứa em tui tính, bé Út nghe vậy trả lời thiệt to: Dạ, chị T ở trong nhà tắm đó chị ơi! Than ôi, diệu kế hóa thành... đần độn kế! Giá cứ im mồm, biết đâu anh ta còn nửa tin nửa ngờ, bây giờ thì đích thực tự khai báo! Từ đó, cứ thấy anh chàng “cơm heo” là tui trốn biệt. May một thời gian thì ba mẹ tui chuyển nhà, hắn không còn ghé nữa, tui kể lại chuyện này mà... bồi hồi nhớ cố nhân!
T.T (Q.10)