Con cay đắng nhận ra rằng bấy lâu mình vô tâm quá.
Bố mất đi trong một tai nạn giao thông. Mẹ ngày hai buổi nắng mưa, còng lưng bốc vác ở bến xe. Thời gian qua chiếc áo đen mẹ vẫn mặc đi làm giờ sờn vai rách vá. Mái tóc điểm sương, bàn tay chai sần, mẹ già đi theo năm tháng. Mẹ thường bị đau lưng, mỗi tối mẹ hay gọi: “Út ơi, Út à, đấm lưng giùm mẹ nghen con”.
- “Dạ!”, con đáp lại giọng hăng hái nhưng mắt vẫn không rời khỏi cái tivi đen trắng. Mẹ vẫn kiên nhẫn chờ, vừa ngồi vừa quạt muỗi cho con.
... Đang đấm bóp, con hỏi: “Nữa nghen mẹ!”. Đoán được ý con, mẹ bảo: “Được rồi, cảm ơn Út nghen!” và không quên bẹo má con một cái bằng đôi tay chai sần làm con đau. Mẹ lại tiếp tục ngồi quạt muỗi cho con.
... Khi con hiểu được nỗi vất vả, tình yêu thương bao la vô bờ bến của mẹ thì đã quá muộn. Trên bước đường mưu sinh của mình, bất giác con thèm được nghe tiếng mẹ gọi: “Út ơi, Út à...”.
Theo Tuổi Trẻ