Lúc làm quen với con gái
Khi nhóc lên “5”
Ngày đầu tiên đến lớp, con trai “đụng độ” con gái với nước mắt nước mũi tèm lem (mới xa mẹ mà, hi hi...). Thế rồi chẳng lâu sau, con trai vừa đi học về đã chạy níu áo mẹ khoe rằng: “Mẹ ơi, trong lớp con có một “thằng” bạn tóc dài mắt to, dễ thương lắm cơ!”
Và con trai “17”...
Bây giờ, con trai bước vào lớp mới một cách hùng dũng và bắt chuyện với cô bạn cùng bàn rất ư là thân thiện: “Tớ nhìn ấy quen quen, hình như lúc thi xếp lớp, tụi mình chung phòng thì phải. Đúng là duyên kì ngộ ha!”. Con trai cười rồi tặng con gái cây kẹo như quà làm quen!
Lúc học nhóm với con gái
- “Đáp án của tớ mới đúng”.
- “Không, đáp án của tớ mới đúng nè!”... Và chiến tranh thực sự xảy ra. Con trai lí luận rằng: “Con trai là thông minh nhất nên bài của tớ cũng... luôn đúng nhất” và lêu lêu con gái cho “quê xệ” rồi bỏ mặc con gái loay hoay với những con số. Còn con trai thì chạy ra sân chơi “bắn bi” với tụi bạn...
- “Hình như bạn nhầm chỗ này nè!”. Con trai từ tốn giảng lại từng tí một trong những chỗ khó hiểu, thắc mắc của con gái về bài Hình không gian cực hóc. Khi con gái tỏ ra ngưỡng mộ thì con trai lại rất khiêm tốn: “Có gì đâu, hôm qua, tớ cũng phải nghĩ lâu lắm mới làm ra chứ bộ. Nhờ cần cù thôi hà!”. Và con trai quyết định sẽ không đi chơi game nữa để thời gian giúp con gái hiểu bài kĩ hơn.
Bảo vệ con gái thì...
Hồi ấy, con trai cực mê Superman trên ti vi. Với kiếm và áo choàng, “siêu nhân” sẵn sàng ra tay trừ gian diệt bạo, chiến đấu với mấy chục... con kiến dám bò lên váy “công chúa”. - Dĩ nhiên, kết quả là con gái thì... thút thít khóc vì bị kiến cắn thì ít mà vì bị kiếm đánh trúng chân thì nhiều. (chắc “siêu nhân” rất quyết tâm bảo vệ “công chúa” nên đã dùng hết sức nhỉ?)
Bây giờ, con trai cũng mong trở thành “hiệp sĩ” và... âm thầm bảo vệ con gái cơ! Con trai không những giúp con gái phủi kiến mà còn tinh tế đưa cho con gái lọ dầu để thoa vào chỗ bị kiến cắn đang tấy đỏ. Còn nếu con gái phát hiện chiếc áo mưa xinh xắn trong giỏ xe và mừng rơn vì sẽ không bị ướt mưa nữa thì hãy tin đi: “Đó là sự quan tâm đặc biệt của con trai 17 đấy!”.
Ôi, con gái giận quả là...
Con trai hổng thèm để ý các bạn đang ở xung quanh, hùng hồn bước đến bên “con gái”: “Ủa, bộ bạn giận tớ hả? Bạn mà không chịu chơi với tớ, mai mốt, không có ai phủi kiến bảo vệ bạn đâu nha!”. Nói rồi, con trai hồn nhiên nắm tay con gái, vừa kéo đi vừa nói dõng dạc: “Nói vậy thôi, chứ bạn cứ chơi với tui. Có tui bên cạnh, bạn yên tâm hén!” - Con trai lúc 5 tuổi làm huề dễ dàng thế đấy...!
Khác với lúc nhỏ, con trai cực kì khổ sở để hiểu được lí do con gái giận (còn xưa kia á, còn lâu nha) và lại càng đau đầu hơn để khiến con gái nguôi giận. Một tấm thiệp nhỏ nhỏ và một đêm trằn trọc để nghĩ ra nội dung viết vào, con trai lóng nga lóng ngóng, đỏ mặt tía tai đẩy nhẹ cánh thiệp về phía hộc bàn con gái. Khi con gái mỉm cười thì... chao ôi, đối với con trai đó là niềm hạnh phúc cực lớn lao!
Con trai xét cho cùng cũng lớn lên, bạn ạ! Thế nhưng, nếu con gái lớn lên với nét e thẹn và bớt đi sự nhút nhát thì con trai lại hoàn toàn ngược lại. Con trai không có cái oai hùng của “siêu nhân” như hồi nhỏ nhưng con trai lại tìm ra sự tinh tế đáng yêu của chính mình. Một cánh thiệp chỉ với 7 chữ: “Ấy cho mình xin “lại” lỗi nha!?”. Cũng đáng yêu lắm chứ bộ, nhất là khi người viết lại chính là con trai tuổi 17, tuổi mới lớn đó bạn.
Các bạn đừng “chê” con trai nữa nha!
MAI ANH (TP.HCM)