Thế giới Teen
Chỉ là nỗi nhớ không tên (MTO 7 - 14/7/2009)

Phóng xe xuyên qua màn mưa lạnh ướt, nhưng cảm giác ấm nóng lại len lỏi vào từng huyết mạch của Kim.

Rời khỏi lớp học thêm, Kim tự cho mình dạo phố thêm chút nữa, vì nó muốn xua đi nỗi nhớ mênh mang đang thấp thoáng đâu đó trong lòng...Kim tự biết rằng mình chỉ ngộ nhận.

Vừa chia tay Huân chưa được bao lâu, lẽ nào tâm hồn Kim lại dậy sóng trước một người hoàn toàn xa lạ chỉ mới nhìn lướt qua lần đầu? Nghe có vẻ phi thực tế và...thiếu logic.

Thở mạnh để nhịp đập của tim trở lại bình thường, Kim rồ ga để tránh những hạt mưa đang rắc lên má...Ươn ướt, lành lạnh nhưng không dễ chịu chút nào. Đường phố buổi tối bóng loáng như thấm dầu mỡ, hắt nhẹ những ánh đèn phố mờ mờ, không khí nặng trịch bởi những hạt mưa dai...Chính lúc ấy Kim lại thấy mình thật nhỏ bé, dễ vỡ, mong manh...Trước giờ tính Kim vốn cân nhắc rất kỹ trước khi quyết định "trao tim" cho ai đó. Ngay cả với Huân, làm bạn đúng hai năm trời mới chính thức trở thành đôi, đúng 2 năm sau rồi chia tay. Bây giờ Kim vẫn còn đau khổ và giằng xé, vẫn còn cảm giác thích Huân. Vậy thì cớ gì lại đi nhớ "người dưng" thế này?

o0o

Hôm qua, kết thúc giờ học thêm Lý ở trung tâm, tình cờ cơn mưa lại đến vồ vập và cuồng bạo. Vẫn như mọi hôm, Kim không mang áo mưa. Nó cứ thế vòng tay qua hông ôm người để mong có một chút hơi ấm. Ngồi co ro trong căn tin trong khi mọi người vội vã khoác áo mưa để chạy ào về nhà, Kim muốn khóc vì sợ. Mới bị cảm lạnh tuần trước, tuần này dang mưa lần nữa chắc Kim "nằm bẹp" luôn...

"Bạn sao vậy?" - Kim bỗng cảm thấy rất ấm khi bàn tay đang nằm gọn trong tay ai đó. Giật mình, nó nhìn lại, một anh chàng dễ thương đang luồn vào tay Kim chiếc thẻ xe mà nó làm rớt từ khi nào chẳng rõ...

"Mình... Mình sợ mình không về nhà được!" - mắt Kim ngấn nước.

"Vậy hả? Bạn không có áo mưa đúng không?"

"Ừ"

"Hồi nãy mình có mua hai chiếc áo mưa, bây giờ cho bạn một chiếc nè...Trời tối, về sớm đi, không khéo đường vắng nguy hiểm"...

Kim ngơ ngác. "Mình có quen hắn không? Sao hắn tốt với mình như thế? Sao hắn dễ thương vậy? Cười có lúm đồng tiền và cách nói chuyện dễ gần biết bao. Hắn có bạn gái chưa? Sao hắn lại xuất hiện trước mặt mình? Có phải là sự sắp đặt của định mệnh?" - Hàng loạt câu hỏi quay quanh đầu khiến mặt Kim "đơ" ra. "Người tốt" thấy vậy, đăm chiêu một lát, rồi...cởi luôn chiếc áo khoác đen, đưa cho Kim!

"Bạn mặc về đi. Bạn bệnh đúng không? Nhìn mặt bạn xanh quá!"

"Ơ, rồi bạn thì sao?"

"Mình còn một chiếc áo nữa mà!" - nói rồi "người tốt" đi thẳng...

Kim ra về, và bắt đầu "lên cơn sốt". Không phải "sốt" vì bệnh thông thường, mà dần dà "sốt" vì nhớ nhung, vì tưởng tượng...

o0o

Kim tự nhủ: "Mình chỉ ngộ nhận!", nhưng rồi vẫn không thể nào kết thúc được sự ngộ nhận đó. Cái nắm tay ấm nóng cùng chiếc áo khoác thoang thoảng hương nhẹ dịu, cùng chiếc áo mưa màu vàng...Tất cả được Kim giữ cẩn thận để mong một ngày nọ gặp lại "anh ấy" để trao trả...

o0o

Và hôm nay, sau khi đi học Lý về trong sự thất vọng lần thứ n vì không gặp "người mình nhớ nhung", Kim bỗng đâm ra...không muốn về nhà, cứ thế lướt trong mưa để nhấm nháp nỗi buồn thi vị...

Nỗi nhớ tăng dần, lên cao dần, đỉnh điểm, rồi hạ nhiệt, lâu lâu lại tăng "cực đại", "cực tiểu", rồi cứ như thế trong suốt vài tuần liền...

Một ngày nọ, chợt gặp lại "người tốt", Kim giật mình...

Tự hỏi: "Sao mình chẳng còn cảm giác nhớ nữa?"

"Chào bạn! Bạn còn nhớ mình không?" - Bước lại gần anh chàng, Kim cười, hỏi.

"Bạn là...?"

"Là người đã được bạn cho mượn áo mưa đó!"

"Xin lỗi, mình không nhớ bạn ạ!"

"Chiếc áo khoác của bạn nè" - Kim đưa trước mặt anh bạn.

"Hả? À, mình nhớ rồi! Hôm đó mình thấy bạn còn có một mình, nên sợ bạn xảy ra chuyện gì, nên mình giúp. Sao rồi, hôm đó bạn về nhà an toàn chứ?"

"Ừ. Về nhà mà không hề bị ướt"

"Vậy tốt rồi. Chào bạn ha! Mình còn phải đi đón bạn gái mình"

"Ừ"

Quay đầu bước đi, Kim cảm thấy lòng thật thoải mái. Thì ra Kim chỉ cảm động vì lòng tốt của người ta, chứ có phải yêu đương gì.

Kim cứ giữ ký ức đẹp ấy mãi, để thi thoảng lôi ra và ngồi cười vu vơ: "Mình cũng dễ mềm lòng quá nhỉ?"

Twinkle®


Kiểu gõ dấuTắt bộ gõ TELEX VNI

*Họ & tên: * Email:
* Tiêu đề:
* Nội dung :
Avatar :
 
* : Thông tin bắt buộc.
Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu. Các bình luận không dấu sẽ không được đưa lên website.
 

LÀM BÁO CÙNG MTO

Kiểu gõ dấuTắt bộ gõ TELEX VNI

* Họ & tên: Điện thoại:
* Địa chỉ: Email:
* Tiêu đề:
* Nội dung :
File ảnh 1 : File ảnh 3 :
File ảnh 2 : File ảnh 4 :

* : Thông tin bắt buộc.
File ảnh gửi kèm có định dạng : GIF, JPEG, BMP, PNG & có kích thước không quá 1M.
 

 
Chỉ tại chiếc xe đạp… (MTO 7 - 13/7/2009)
Mưa! (MTO 7 - 12/7/2009)
Cậu này, mình chia tay nhé! (MTO 7 - 11/7/2009)
Vẽ trái tim (MTO 7 - 10/7/2009)
Tin tớ nhé... (MTO 7 - 9/7/2009)
Sau khi chia tay cậu… (MTO 7 - 8/7/2009)
Cố đấm ăn xôi (MTO 7 - 7/7/2009)
Tiểu thư, công tử đi trại hè (MTO 7 - 7/7/2009)
Mực Tím (MTO 7 - 5/7/2009)
Khi con gái...PR tình yêu (MTO 7 - 4/7/2009)
Ngày 8.3...ta quên đi một người.
Những cô gái "ngàn cân"
Nếu một mai…
Trái dấu
Bí kíp làm một hotgirl
Những cô nàng rất lạ
Đông Nhi và Trương Quỳnh Anh “vùng lên”
Tình yêu cuối cấp...
Con gái bây giờ - Tự tin, phong cách và đam mê
Mãi mãi 8/3...
Cứ ước mơ
Thẻ mực tuy cực mà vui
Teen và phong trào tự thu âm
Chuyện hai con đường
Gửi yêu thương nhiều hơn nữa
Mực Tím Online đoạt giải A Giải Báo chí TP.HCM
Hương của mẹ
Đổi sách lấy túi thân thiện môi trường
Những ngày quyết định của teen 12
Ngày thơ ấu

Báo Mực Tím Điện Tử - cơ quan của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh TP.HCM. Tổng biên tập : Lê Thế Chữ.
Giấy phép xuất bản số
90 /GP-BC, ngày 7-7-2005 của Bộ Văn Hóa Thông Tin.
Địa chỉ
: 12 Phạm Ngọc Thạch - Quận 3 - TP.HCM. Điện thoại : (08).8297817 Fax : 84.8.8225437
Email : khanqdo-muctim@hcm.vnn.vn
© 2004 - 2010 Bản quyền thuộc về Báo Khăn Quàng Đỏ. Ghi rõ nguồn Mực Tím Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website.
Phát triển bởi FPT Telecom.