Thế giới Teen
Không có gì là quá tệ (MTO 7 - 25/7/2009)

Tiểu Thư giảy nãy tưởng chừng như căn nhà rộng lớn này đang phải rung theo tầng suất âm thanh phát ra trong cơn bực tức ở mức “maximum”!

- Con phải đến trường thi một mình? - Tiểu Thư lặp lại câu hỏi lần thứ...mười - Trong buổi thi quan trọng nhất cuộc đời mình? Con phải một mình? Một mình? Ôi trời...

Tiểu Thư bỏ lên phòng, cánh cửa đập thật mạnh làm hai vị phụ huynh cũng phải giật nảy mình. Rồi lại lắc đầu ngán ngẩm. Biết sao được hả con? Ông bác ở dưới quê vừa mất, sống một mình nên không ai chôn cất, ba mẹ ở đây thì ai lo, ai thương. Miếng cơm của ông ấy cho con ăn còn dính ở kẽ răng, ơn nghĩa với gia đình mình lớn lao biết dường nào, bỏ thân bỏ xác người lạnh lẽo sao đành hả con?

Tiểu Thư mặc kệ mọi lời phân bua giải thích. Nào giờ nhỏ có biết ông bác ông chú nào dưới quê đâu. Đùng một cái ba mẹ bỏ đi ngay cái ngày con gái rượu phải chống chọi với cuộc đấu sinh tử này. Bạn bè ai cũng có ba có mẹ dậy sớm lo cho ăn sáng, đưa đến trường thi rồi ngồi chờ con mình ra, dẫn đi ăn uống nghỉ ngơi lấy sức chiến đấu tiếp. Giờ Tiểu Thư phải đi một mình, ăn cơm một mình, lủi thủi đi về cũng mình ên. Tủi thân làm sao (nhỏ có bao giờ phải tự lo cho mình như thế này đâu).

***

Sáng tinh mơ, mảnh giấy chúc thi tốt cùng số tiền không nhỏ được đặt ngay thẳng trên bàn. “Tệ thật!” Tiếng thở dài của Tiểu Thư rớt trên dọc đường đi nhiều không kể xiết.

Sau giờ phát lệnh tập trung, một anh bạn với đôi nạng gỗ chiến đấu với những bậc cầu thang giờ cheo leo như một ngọn núi, nghị lực trong đôi chân như một dòng chảy len vào mắt, toả ra trong nụ cười lạc quan với đời. Tiểu Thư giật mình nhìn xuống đôi chân mình vẫn còn lành lặn. “Có thể tự đến đây với đôi chân của chính mình! Ừ nhỉ? Cũng chưa phải là quá tệ!”

Sau môn thi đầu tiên, Tiểu Thư cười mãn nguyện, rồi lại nhớ đến cảnh phải một mình lang thang đâu đó ăn uống nghỉ ngơi chờ cho môn thi tiếp theo vào buổi trưa, tiểu thư lại tiếp tục màn thở dài cổ điển của mình.

***

Tại bàn ăn trưa hôm đó. Câu chuyện bắt đầu diễn ra...

- Má ăn đi! Con nuốt chữ vào bụng, no căng rồi. Hihi - Anh chàng “nạng gỗ” cười tít mắt.

- Cha mày, bày đặt cả nể. Mày không ăn thì sức đâu mà làm bài. Tao ráng nhịn để tối nay còn tiền thuê phòng trọ. Phung phí thì ngủ ngoài đường hả con?

- Sáng giờ má lây lất trước cổng trường rồi, con xót lắm...

- Tao đã bảo không sao. Mày không ăn lẹ tao bắt xe cho về quê, dẹp luôn cái cổng trường mơ ước của mày nha con! - Vẫn cầm chiếc nón lá rách tươm, bà nhíu mày đe doạ cậu con trai.

Anh chàng im bặt, cơm chan nước mắt cứ thế mà vơi dần. Tiểu Thư thấy mặn đắng ở cổ, nhìn bóp tiền dày cộm của mình, ước chi nó mọc cánh bay vào những mảnh đời nghèo khó để chia sớt nhọc nhằn. Chợt nhớ đến người chị hàng xóm ở gần nhà, Tiểu Thư gọi ngay một cuộc điện thoại.

***

Cổng trường. Trước giờ tập trung. Câu chuyện thứ hai diễn ra...

- Gì vậy nhóc? Chị còn một đống tờ rơi chưa giải quyết xong nè!

- Hay quá! - Tiểu Thư mắt sáng rỡ - Ở đây phụ huynh tập trung đông đúc, lát chị cứ gọi đàn em lên đây phát hết mớ tờ rơi. Nhân tiện, chị thấy người đàn bà lưng còng đằng kia không?

- Thấy! Có gì không? Bả muốn học guitar hả? Hay đang tìm gia sư dạy kèm em nhỏ? Tìm hàng giảm giá ở siêu thị? Loại nào cũng có!

Tiểu Thư mém ngất. Rồi bình tĩnh giải thích kế hoạch của nhỏ. Bà chị vừa nghe vừa tròn xoe đôi mắt, thỉnh thoảng đưa tay sờ trán Tiểu Thư “Nếu em thấy căng thẳng quá thì bỏ thi năm nay đi...”. Lần này thì Tiểu Thư.. ngất thiệt!

***

Kết thúc môn thi thứ hai. Tiểu Thư len lẻn đi theo sau anh chàng “nạng gỗ”. Đúng như dự định, đón anh trước cổng trường là nụ cười rất tươi.

- Con ơi! Trời thương ta rồi. Ban nãy có một cô nhờ má phát hộ mớ tờ rơi, xong thì “trả lương” cho má những 100 ngàn. Chu choa trên thành phố này dễ kiếm miếng ăn quá bây! Từ giờ đến sáng mai hai má con mình không phải nhịn đói bữa nào rồi...À mà mày thi được không hả con?

Anh chàng buông đôi nạng gỗ, ôm tấm lưng còng vào mình. Cuộc gọi của mẹ hiện lên màn hình di động của Tiểu Thư.

- Thi được không con? Ba mẹ xin lỗi nhé. Hy vọng hôm nay không là một ngày quá tệ đối với con.

- Không mẹ ạ. Không có gì là quá tệ. Con yêu ba mẹ! - Tiểu Thư ngước nhìn bầu trời xanh, cười với đời, với người, với những diệu kỳ trong trái tim làm thành vòng tròn yêu thương của cuộc sống.

Thẩm Quỳnh Trân


Kiểu gõ dấuTắt bộ gõ TELEX VNI

*Họ & tên: * Email:
* Tiêu đề:
* Nội dung :
Avatar :
 
* : Thông tin bắt buộc.
Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu. Các bình luận không dấu sẽ không được đưa lên website.
 

LÀM BÁO CÙNG MTO

Kiểu gõ dấuTắt bộ gõ TELEX VNI

* Họ & tên: Điện thoại:
* Địa chỉ: Email:
* Tiêu đề:
* Nội dung :
File ảnh 1 : File ảnh 3 :
File ảnh 2 : File ảnh 4 :

* : Thông tin bắt buộc.
File ảnh gửi kèm có định dạng : GIF, JPEG, BMP, PNG & có kích thước không quá 1M.
 

 
“Blue Sky” lên ngôi (MTO 7 - 24/7/2009)
Cùng chinh phục đỉnh cao tri thức (MTO 7 - 24/7/2009)
Con trai ngốc! (MTO 7 - 24/7/2009)
Có bao giờ cậu nghĩ đến tớ… (MTO 7 - 23/7/2009)
Con gái "manly" (MTO 7 - 22/7/2009)
"Cầu hôn" (MTO 7 - 21/7/2009)
Mãi offline (MTO 7 - 20/7/2009)
"Kẻ phá rối" (MTO 7 - 19/7/2009)
Bạn thân khác giới (MTO 7 - 18/7/2009)
Tình bạn "tay ba" (MTO 7 - 17/7/2009)
Đi tìm tình yêu
Những cô nàng rất lạ
Bí kíp làm một hotgirl
Đông Nhi và Trương Quỳnh Anh “vùng lên”
Nếu một mai…
Con trai công nghệ
Ngày 8.3...ta quên đi một người.
Những cô gái "ngàn cân"
Trái dấu
Tình yêu cuối cấp...
Sống như Tây?
Cứ ước mơ
Thẻ mực tuy cực mà vui
Teen và phong trào tự thu âm
Chuyện hai con đường
Gửi yêu thương nhiều hơn nữa
Mực Tím Online đoạt giải A Giải Báo chí TP.HCM
Hương của mẹ
Đổi sách lấy túi thân thiện môi trường
Những ngày quyết định của teen 12

Báo Mực Tím Điện Tử - cơ quan của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh TP.HCM. Tổng biên tập : Lê Thế Chữ.
Giấy phép xuất bản số
90 /GP-BC, ngày 7-7-2005 của Bộ Văn Hóa Thông Tin.
Địa chỉ
: 12 Phạm Ngọc Thạch - Quận 3 - TP.HCM. Điện thoại : (08).8297817 Fax : 84.8.8225437
Email : khanqdo-muctim@hcm.vnn.vn
© 2004 - 2010 Bản quyền thuộc về Báo Khăn Quàng Đỏ. Ghi rõ nguồn Mực Tím Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website.
Phát triển bởi FPT Telecom.