Tuấn cảm thấy thú vị khi click “sign in” mà không ai biết có sự hiện diện của chàng trong cái thế giới ảo này. Thằng bạn thân cứ thắc mắc: “Tao thấy mày cứ như ma ấy! Lúc ẩn lúc hiện, thấy ghê ghê!”. Tuấn đáp lại bằng tràn cười không kiềm được nước mắt. Ừ, thì Tuấn là Mr.Lonely mà!
Và Mr.Lonely sẽ mãi là một “con ma online” nếu như một ngày như mọi ngày, chàng không nhận được một dòng tin nhắn từ một nick thật lạ “sign _in_ and _sign_out”.
Một người cứ ẩn nick chứng tỏ người ấy đang rất cô đơn. Hãy chia sẻ với bạn bè nếu không bạn sẽ bị sự cô đơn ấy chiếm lĩnh đấy…
Ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa! Nếu ai có mặt ở nhà Tuấn lúc bấy giờ, chắc không thể không cười trước bộ dạng ngơ ngẩn của anh chàng. Miệng cười méo xệch, tay cứ đưa lên đầu mà gãi. Tuấn ngơ ngẩn cũng đúng thôi! Một chuyên gia tin học đã có trên dưới chục phần mềm gửi đi dự thi, nhận được vô số lời tán dương từ cộng đồng IT online, thì việc ẩn nick để bị phát hiện là điều không thể, hay nói đúng là một điều xúc phạm rất lớn… “Hay đó chỉ là tin nhắn vu vơ của một ai đó như tất cả những dòng tin tức được truyền đi hằng ngày trên Yahoo?” - Tuấn tự trấn an. Và dòng tin tiếp theo như gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm tin đó.
Tôi nói ông bạn đó! Sao không hề reply vậy? Bộ sững sờ quá hả, giáo sư tin học!
“Vậy là mình đã bị phát hiện! Phải truy ra xem đó là ai?”
Ông là ai vậy? Sao biết tui online!
Đính chính lại tui không phải là ông. Hẹn gặp lại nhé! Bye bye.
Lời chào tạm biệt từ cô nhóc kèm theo tiếng buzz đầy khiêu khích. Trong phòng của Tuấn lúc này đang có một mặt trời, tỏa nhiệt dữ dội, bốc khói nghi ngút…
******
Chào ông bạn! Vẫn còn ẩn nick ư?
Thói quen khó sửa. Mà sao cô lại biết rằng tôi ẩn nick?
Trên đời không có ai hơn ai tuyệt đối đâu ông bạn...
Không thể nào…Tôi…
Không sao, không cần phải la lên như vậy đâu...Bye bye…
*******
Những cuộc trò chuyện kéo dài chưa đến 5 phút, ngày qua ngày giúp Tuấn hiểu thêm về người bạn bí ẩn của mình. Đó là một cô nhóc năng động, hiểu biết nhiều và đặc biệt, khả năng tin học cực kì siêu, bằng chứng là việc phát hiện ra Tuấn…
Tuấn bỏ thói quen ẩn nick đi, cả cái nick chat nữa, đổi luôn đi…
Thói quen rồi…
Tuấn chỉ không chịu mở lòng mình ra với mọi người mà thôi, cứ ôm mãi cái máy tính như vậy, nó làm gì có cảm xúc…
Này, dân IT mà nói máy tính không có cảm xúc là không được nhé…
Mình…mình…mà thôi, lần sau online mà không hiện nick lên thì coi như thời gian qua chúng ta chưa trò chuyện nhé…
Này…này…
*******
Đó là nội dung cuộc trò chuyện cuối cùng của Tuấn và cô bé ấy. Đã nhiều lần online, Tuấn vẫn ẩn nick, vẫn không thấy cô bé ấy trả lời sau nhiều lần nhắn tin, tất cả những gì Tuấn nhận được là cái icon xám ngắt của Yahoo. Và cũng đã nhiều lần, Tuấn bỏ chế độ ẩn nick và click sign in nhưng…lại không thể. Đơn giản, trên danh sách bạn bè của Tuấn chỉ có độc cái nick của thằng bạn thân…
“Hãy thử xa cái máy tính một ngày, bước chân ra ngoài, Tuấn sẽ thấy cuộc sống rất thú vị...” - dòng tin nhắn của cô bé ấy bỗng hiện lên trong đầu Tuấn.
Tắt máy tính, Tuấn dắt xe đạp ra khỏi nhà trong sự ngỡ ngàng của mẹ…
Đêm ấy, người ta nhìn thấy nick Mr.Lonely sáng rực rỡ, kèm theo dòng status “Chào mừng bạn đến với tôi!”
*********
Này, nó sáng nick rồi đấy! Nhiệm vụ cải tạo thằng bạn thân mà tôi giao cho bà thế là hoàn thành rồi đấy! Chúc mừng bà hen! Thích trả công cho bà gì nào?
Không phải việc của ông! Bây giờ, tôi sẽ là chính mình…
Một nụ cười khuất sau cặp kiếng cận lém lỉnh. Cô nàng click vào sign in…
TRẦN MINH