Thế giới Teen
Vì tớ là “Kính Cận”… (MTO 8 - 10/8/2009)

Tớ là một cô bé cận thị, không biết từ lúc nào cậu đã gọi tớ bằng cái nickname ngộ nghĩnh là “Kính Cận”.

Dĩ nhiên lúc đầu tớ chẳng thích cậu gọi tớ như thế chút nào, tớ đâu phải là con nít thích mình bị “cận thị” để trông giống “trí thức” nữa.

 

Tớ soi gương và tự hỏi “Đôi mắt to tròn, long lanh của tớ ngày xưa đâu rồi?”

Tớ ước sao một ngày mới bắt đầu, tớ thức dậy mà vật tìm kiếm đầu tiên không phải cặp kính đáng ghét kia, nhưng bao năm nay, đó đơn giản chỉ là mơ ước mà thôi...

Nhưng bù lại, là “Kính Cận”, tớ cũng nhận được nhiều lắm những “niềm vui nhỏ xinh” mà tớ biết chắc rằng chỉ có “cận thị” như tớ thì mới được ưu ái như thế mà thôi…

Là “Kính Cận”…

Tớ không chơi bóng chuyền giỏi như cậu được, mắt tớ làm sao nhanh được như mắt sáng của cậu. Khi bóng tới tớ chỉ muốn chạy thật xa vì sợ bóng đập vào kính, từ lúc mắc thêm bệnh “sợ bóng” thì những giờ thể dục tự chọn bóng chuyền đối với tớ trở nên cực hình. Cuối cùng thì ngày thi hết môn cũng sắp đến rồi, tớ hối hận lắm vì không chọn môn khác như cầu lông hay taekwondo mà lại đi chọn bóng chuyền để được học cùng với cậu.

Cậu thì giỏi rồi, nếu thi chung cặp với tớ, khi cậu đánh bóng qua mà tớ cứ né đi chỗ khác như một “phản xạ vô điều kiện” thế này thì chắc chắn không chỉ mình tớ rớt mà cả cậu cũng cùng chung số phận. Cả mấy ngày trời tớ ăn không ngon, ngủ không yên với suy nghĩ trên, đầu tớ rối như tơ vò, ấy vậy mà tớ thấy cậu vẫn bình thản như không có chuyện gì, tớ nghĩ thầm “Chắc là cậu định bỏ tớ học lại một mình chứ gì…”.

Ngày thi chỉ còn một tuần nữa thôi, một buổi chiều, cậu đạp xe lóc cóc lại nhà tớ, tớ ngạc nhiên: “Ơ, buổi chiều sao cậu không đi học Anh văn, lại đây làm gì?”

Cậu nháy mắt: “Kính Cận kia, định học lại môn bóng chuyền thật đấy à?”

Tớ thở dài ngao ngán: “Chứ còn cách nào hơn, thế mà cũng hỏi…”

Cậu cười. Tớ gầm gừ: “Mặc kệ tớ, cậu chọc tức tớ đấy à….”

“Không, cậu sẽ đậu mà, tin tớ đi…tớ sẽ giúp cậu!”

Tớ lắc đầu ngoầy nguậy “Không tin đâu, tớ chả có năng khiếu gì môn này cả…”

Nói thế nhưng tớ vẫn cứ lót tót ra sân bóng tập, vì dù sao cậu ấy cũng đã bỏ cả buổi học Anh văn vì tờ rồi. Trời chiều vẫn chưa mát, nắng vào mặt nóng rát, tớ vừa tập vửa than nóng, khát nước và mệt. Cậu không nói gì cả, nhường luôn cái nón đang đội trên đầu cho tớ, tớ nhìn sang thấy mặt cậu đỏ bừng, lấm tấm những giọt mồ hôi…

Thế là lần đó tớ vượt qua được môn bóng chuyền với điểm lý thuyết chót vót còn điểm thực hành thì xuýt xoa vừa đủ, nhưng vậy là đã vượt ngoài sự mong đợi của tớ. Vào lớp, tớ định khoe kết quả thì không thấy cậu đâu cả, tớ mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn của cậu: “Hôm nay, Kính Cận viết bài sạch sẽ để cho tớ mượn tập, tớ bị cảm rồi nên mẹ không cho đi học, cảm nhẹ ấy mà, không sao đâu, đừng lo cho tớ, mai gặp nhé!”

Là “Kính Cận”…

Khi trời mưa, hẳn nhiên tớ ghét nhất là ra đường rồi, kính của tớ sẽ nhanh chóng nhòe đi và không thấy gì cả…Những khi trời mưa ngay đúng giờ đi học, thường là tớ sẽ ủ rủ, ngồi lẩm nhẩm xem đi học hay cúp ở nhà, thì giờ đây, tớ chỉ cần nhìn ra cổng để chờ bóng chiếc áo mưa quen thuộc màu xanh lá của cậu đến đón. Chỉ trời mưa thôi, dù là sáng sớm hay chiều, cậu vẫn đến đúng giờ…

Tớ ngồi sau lưng, cậu vẫn liên tục nhắc nhở: “Hôm nào trời mưa thì cậu cứ chờ tớ đến đón, tớ sẽ đi sớm một chút, nếu hôm đó tớ bận mà không đi học được thì cậu cũng đừng đi ra đường một mình, trời mưa mà cậu không thấy rõ thì nguy hiểm lắm đấy, nhớ nhé!”……. “Này, cậu nghe tớ nói không đấy?”…

Tớ ầm ừ “Có mà, nãy giờ tớ gật đầu liên tục đây này”…

“Ôi, cậu ngốc thật!”…

“Ừm, thì…tớ ngốc thật, à, ngồi sau lưng cậu ấm thật đấy!”…

Mưa vẫn lất phất rơi cả quãng đường dài sau đó, cậu và tớ vẫn không nói gì…

***

Một hôm, tớ lại soi gương rồi tự hỏi: “Nếu mình không bị cận thì thế nào?”, chắn chắn là sẽ đẹp hơn rồi, cũng không gặp trở ngại với các môn thể thao hay sợ ra đường khi trời mưa. Nhưng lúc đó, tớ sẽ mất đi một người quan tâm đến tớ, lo lắng cho tớ và luôn sẵn lòng giúp đỡ tớ, thì làm sao tớ có thể nhận ra bên cạnh tớ có một người bạn tốt như cậu…

Vì tớ là “Kính Cận”… nên bù lại tớ có luôn có “Mắt Sáng” của cậu ở bên.

Hãy nắm tay tớ đi trên con đường sáng, cậu nhé!

Bupbekiwi


Kiểu gõ dấuTắt bộ gõ TELEX VNI

*Họ & tên: * Email:
* Tiêu đề:
* Nội dung :
Avatar :
 
* : Thông tin bắt buộc.
Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu. Các bình luận không dấu sẽ không được đưa lên website.
 

LÀM BÁO CÙNG MTO

Kiểu gõ dấuTắt bộ gõ TELEX VNI

* Họ & tên: Điện thoại:
* Địa chỉ: Email:
* Tiêu đề:
* Nội dung :
File ảnh 1 : File ảnh 3 :
File ảnh 2 : File ảnh 4 :

* : Thông tin bắt buộc.
File ảnh gửi kèm có định dạng : GIF, JPEG, BMP, PNG & có kích thước không quá 1M.
 

 
Lá thư thứ hai cho em.... (MTO 8 - 9/8/2009)
Cà phê nhớ (MTO 8 - 8/8/2009)
Cảm ơn...cúm (MTO 8 - 7/8/2009)
Là hắn (MTO 8 - 7/8/2009)
Bởi vì em là mèo ú (MTO 8 - 6/8/2009)
Ấy và tớ (MTO 8 - 5/8/2009)
Chung kết toàn quốc “Cùng PETRNAS khám phá thế giới” 2009 - Năm của « Blue Sky» (MTO 8 - 4/8/2009)
Ngày anh đến (MTO 7 - 4/8/2009)
Kính cận (MTO 8 - 3/8/2009)
Chẳng bao giờ cậu hiểu tớ đâu… (MTO 8 - 1/8/2009)
Chuyện tình...Valentine
Ngốc ạ!
Những lời chúc Tết hay nhất
Trước khi yêu
Tóc Xù, Cún Xù, và Đầu Keo
Chờ phép lạ trên...xe buýt
Yêu nhau 12 tháng
Thủ quỹ của lớp
Có lẽ là tình yêu
Tết đang đến thật gần
Tết ơi, chờ ta!
Mầm xuân
Về với Việt Nam…
Tết ấm
Cứ đi là sẽ có đường
Tự thú cuối năm
Bạn biết ơn vì cái gì?
Đề cử hạnh phúc
Kí ức Tết
Mùi Tết...

Báo Mực Tím Điện Tử - cơ quan của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh TP.HCM. Tổng biên tập : Lê Thế Chữ.
Giấy phép xuất bản số
90 /GP-BC, ngày 7-7-2005 của Bộ Văn Hóa Thông Tin.
Địa chỉ
: 12 Phạm Ngọc Thạch - Quận 3 - TP.HCM. Điện thoại : (08).8297817 Fax : 84.8.8225437
Email : khanqdo-muctim@hcm.vnn.vn
© 2004 - 2010 Bản quyền thuộc về Báo Khăn Quàng Đỏ. Ghi rõ nguồn Mực Tím Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website.
Phát triển bởi FPT Telecom.