Trước khi mang kính
Nó nhìn mọi vật như vẻ bên ngoài vốn có. Cái bàn đương nhiên chỉ là cái bàn, quyển vở chỉ có thể là những tờ giấy trắng được đóng lại thành tập mà thôi…Nó sống ích kỉ, chỉ biết đến bản thân mình, nó không cần quan tâm mẹ đã thức trắng đêm, cặm cụi bên bàn đạp để cho nó tờ 50.000 đồng phẳng phiu tham gia sinh nhật thằng bạn thân. Nó cũng chả cần quan tâm bố đã xoay xở ra làm sao, làm việc tận 3 ca một ngày để đủ tiền mua cho nó cái máy vi tính secondhand chỉ để cho nó tập chơi games, tập chat cho biết với lũ bạn. Nó không quan tâm vị trí của gia đình nó ở đâu giữa cái thành phố hoa lệ, ồn ào và đông đúc này. Nó chỉ cần không thua kém bạn bè, không ai biết nhà nó nghèo, không ai biết về xuất thân của gia đình nó là ổn. Nó sợ, sợ một ngày nào đó chúng bạn phát hiện ra…
Rồi một ngày, nó mang kính cận…
Đó là hậu quả của những ngày cày games, những đêm thức đến 3 giờ để chat với một cô tiểu thư chỉ vì cô ấy thấy chán cuộc sống quá ư là đầy đủ của mình. Một ngày, mắt nó bỗng dưng nhòa hẳn, nhìn vật gì cũng không rõ. Kết luận là bị cận. 2,5 đi-ốp!
Cặp kính cận ngự trị trên mắt nó đã được một ngày. Nó cảm thấy hình như mắt nó có vấn đề nặng hơn trước khi đeo kính.
Vẫn là cái bàn hằng ngày nó vẫn ngồi nhưng sao hôm nay nó mới để ý đến dòng chữ mà nó đã viết cách đây rất lâu rồi: Học hành chăm chỉ, bố mẹ vui lòng. Phải là một đứa con ngoan. Nó lặng im...Phải rồi, từ lúc mới chuyển lên thành phố, lúc ba và anh thức cả đêm để đóng cho nó cái bàn này, nó đã tự hứa với mình như vậy…Nó bây giờ ra sao nhỉ….
Vẫn là quyển vở hằng ngày nó nháp vào đấy nhưng sao nó thấy giấy trắng nhiều thế nhỉ? Nhiều trang chỉ có vài chữ rồi lại gạch bỏ. Một tập vở của nó hơn 5.000 đồng, bằng cả bữa ăn sáng của mẹ….Nó bây giờ ra sao nhỉ…
Vẫn là mẹ mà hằng ngày nó chào, sao hôm nay tóc mẹ bạc cả thế nhỉ? Cái tờ 50.000 được vuốt thật phẳng đưa cho nó để đi party tối nay sao thấy nặng hơn mọi hôm nhỉ?...Nó bây giờ ra sao nhỉ…
Vẫn là bố, bố của nó sao bố gầy hẳn đi, mắt thâm quầng mệt mỏi? Cái máy tính của nó vừa được nâng cấp tốn gần 500.000 đồng để nó chơi games được nhanh hơn! Sau hôm nay nó chả có hứng thú để bật máy…Nó bây giò ra sao nhỉ…
Đứng trước gương soi, nó không còn nhận ra mình nữa. Trong gương là một thằng nhóc tóc nhuộm vàng, quần áo cực kì sành điệu, cặp kính trễ xuống…Nó là ai vậy nhỉ…
Mấy ngày sau…
Không ai trong nhà còn nhận ra nó nữa. Trước mặt họ bây giờ là một thằng nhóc đầu tóc gọn gàng, đen bóng, ngoài việc cặm cụi trên bàn học ra còn đạp xe cọc cạch, giúp mẹ giao hàng. Chiếc máy vi tính đã được thay bằng một cái tivi, nhỏ thôi nhưng cũng đủ cho cả nhà những phút giây đầm ấm vào cuối tuần…Và, cô tiểu thư than chán vẫn hằng ngày đến nhà, cùng nó đi học. Cô cười tươi hơn, tinh khôi trong bộ áo dài trắng….Hình như cô cũng mang kính thì phải….
TRẦN MINH