.

Không đứa nào nói ra nhưng tất cả đều ngầm hiểu: Anh, người phục vụ tận tình -thân thiện luôn khiến chúng nó dễ chịu.
Anh không "bảnh" nhưng rất có duyên, nét duyên của một người con trai toát lên từ nước da mang màu cà phê nâu, đôi mắt sáng và chiếc cằm chẻ đầy hóm hỉnh.
Nó nhớ lần đầu tiên vào quán, anh xuất hiện với nụ cười gần gụi như thân quen từ lâu lắm:
- Xin hỏi các cô nương dùng gì?
Bốn cặp mắt ngưng lại như bị thôi miên. Diệp Anh, con nhỏ lém lỉnh nhất hội cũng phải mất vài giây mới trở lại trạng thái bình thường:
-1 sinh tố xoài, 2 chanh leo...
Rồi con nhỏ đột ngột quay sang nó:
- Còn mày uống gì?
Nó không nhớ mình đã trả lời như thế nào nhưng khi nhìn thấy tách trà phê đen đáp xuống trước mặt, nó suýt xỉu. Không biết người phục vụ nghe nhầm hay nó phát ngôn sai? Nó không chắc nên không phản ứng mà xúc liền tù tì ba thìa đường đầy ự cho vào tách rồi nhẫn nại nhấm nháp đến giọt cuối cùng. Lần đầu tiên trong đời, nó biết đến hương vị của cà phê đen. Gần trưa, nó thấy đầu chếnh choáng, chợt nhớ ra từ sáng đến giờ đã bỏ đói dạ dày. Lần đầu tiên trong đời nó biết đến cảm giác say... Ấn tượng về tách cà phê đen đầu tiên với nó rõ rệt lắm.
Nó giấu tiệt lũ bạn những cảm giác mà nó đã trải qua. Thấy anh hiền, dễ tính mỗi lần vào quán lũ bạn nó lại đưa ra rất nhiều "yêu sách". Anh vui vẻ chiều lòng nhưng thỉnh thoảng vẫn có cử chỉ gãi đầu:
- Mấy cô nương dùng thứ khác đi, thứ đó trái mùa nên quán anh không mua được.
Lũ bạn nó tủm tỉm cười nhìn anh vội vã trở ra với cái thực đơn quen thuộc: 1 sinh tố xoài, 2 chanh leo và...1 cà phê đen. Nó thấy khôi hài về cách anh mặc định: Nó -cà phê đen.
Nó quen dần và bắt đầu "ghiền" những tách cà phê đen trong quán anh. Những ngày bận ôn thi đại học, bạn bè không có thời gian hội họp, nó thấy nhớ một chỗ ngồi.
Ngày biết kết quả thi, lũ bạn nó đứa nào đứa nấy điểm cao ngất ngưởng. Diệp Anh suýt soát thủ khoa hớn hở kéo cả lũ đến đến quán. Bước chân nó chộn rộn hơn. Nó muốn gặp anh chỉ để nói một lời thôi: Em sắp là "đồng môn" của anh đấy.
Quán cà phê của anh sau vài tháng không đến khung cảnh vẫn chẳng khác là bao. Một cô bé xinh xắn chắc nhỏ hơn nó vài tuổi bước đến dịu dàng mời khách gọi đồ uống. Lũ bạn nó nhìn nhau, khó hiểu.
- Cái anh cao cao vẫn hay phục vụ đâu rồi em?
Câu hỏi của Diệp Anh thoáng chút ngơ ngác.
- Anh ấy sang Úc du học tháng trước rồi ạ!
Vẫn là tách cà phê đen như mọi khi nhưng bữa nay nó thấy mùi vị khang khác. Sống mũi nó cay cay. Có cái gì đó len vào lòng nó đăng đắng như là những giọt cà phê không có dấu tay của anh.
Chiều nay, trời Hà Nội xám xịt do ảnh hưởng của bão, nó một mình đến quán cà phê, ngồi vào chiếc ghế mà nó vẫn ngồi, tách cà phê đen với nó bỗng trở thành cà phê Nhớ. Ngồi lặng bên cửa sổ, nó đếm từng giọt nhớ thương và mong chờ một điều gì đó từ một nơi rất xa...
Bùi Thu Hoàn