Muc Tim Online
MucTim Online - CLB XiTin
 
Muc Tim Online
Những chuyến đò đưa khách sang sông
Người của công việc
Lời khuyên cho ngày 20-11
Những điều thú vị của teen Sa Đéc
Teen Phú Yên và những món quà 20-11
Những người thầy trong cuộc đời tôi
5 điều nên nhớ vào ngày 20.11
Yêu quá lớp tôi
Bàn tay cô giáo
Mời các bạn làm báo Xuân 2009 cùng MTO
Muc Tim Online - Muc Tim Dac Biet
MucTim Online - Dat Bao
 Bạn trang lứa
 
Phong ơi, cố lên! (16/3/2006)

Đó là câu nói ưa thích nhất của Nguyễn Tuấn Phong - sinh viên khuyết tật người Việt nằm trong Hội đồng thẩm định chính phủ điện tử của… Ý.

Tôi đã gặp Phong ở Roma: một anh chàng đi đứng liêu xiêu, ngôn ngữ nói chỉ là những tràng líu lo, khó nghe, tay chân thì không thể làm chủ được. Nhưng đó là một người khuyết tật đáng ngưỡng mộ, bởi anh có một nỗ lực mạnh mẽ mang nặng giá trị nhân văn của khát vọng hoàn thiện con người…

 

Đường đến Roma…

Phong kể: “Tôi sinh ra ở Hà Nội và một ngày nào đó, khi tôi bắt đầu ý thức đựơc mình thì đó chỉ là những… kỷ niệm buồn. Có vô số kỷ niệm. Buồn nhất là khi tôi, một đứa trẻ tàn tật bị trêu ghẹo, không thể leo cao, bơi xa với bạn bè. Do bị tật, tôi phải đi học ở một nhóm trẻ ngoài giờ cho học sinh cấp một của Hội phụ nữ Kim Liên tổ chức.

Khi các bạn học tính cộng trừ nhân chia, đánh vần, tôi đã biết cửu chương, đọc tốt (viết tốt tuy xấu như gà bới), biết làm toán đố.

Tôi học ở Italia từ lớp 3 lên 6, do hệ thiểu năng và giáo dục Italia không có khen thưởng nên 6 năm tôi không được khen thưởng (cười). Sau đó thì quay về Hà Nội. Năm 1998 cha mẹ tôi lại rời Việt Nam vì nhiệm vụ của cha, tôi quả quyết ở lại, sống với ông bà ngoại để học nốt PTTH và “tìm đường” thực hiện ước mơ”.

Ước mơ đến Roma cho con đường du học như ngày hôm nay?

Phải. Ba Phong là một nhà ngoại giao nên Phong có dịp ra nước ngoài từ sớm và có vốn tiếng Italia khá chuẩn từ nhỏ. Cũng là nỗ lực học mà thôi. Trước khi đi, bố mẹ hứa: “Nếu con quyết tâm du học, cha mẹ sẽ tư vấn với tư cách là người từng trải và hỗ trợ trong mức có thể”.

Do bố mẹ đi xa, ông bà lại già nên bố mẹ đã cho tôi lắp Internet để tiện liên lạc... Công cuộc tìm đường du học của tôi bắt đầu từ đó. Sau hơn một năm, tôi đã chọn được ĐH tổng hợp Roma 3 - ĐH công lập trẻ tuổi nhất tại Roma.

Tức là lựa chọn trường, sau đó “thông báo” với họ rằng: “Bố tôi là nhà ngoại giao, các anh nên nhận tôi vào trường…?”

Phong với bố mẹ và em gái.

Làm gì có chuyện đó? Vòng vo lắm. Hồi đó, ở Việt Nam tôi cũng có kế hoạch dự bị: đi học ôn thi tại các “lò luyện” toán, học gia sư hoá, lý. Đến đầu tháng 5, tôi biết mình được đặc cách miễn thi tốt nghiệp do kết quả học tập “tanh” (cực tốt) và do hoàn cảnh viết lách của tôi khó khăn.

Tôi mò mẫm trên mạng và được biết nếu có bằng tú tài, sang Italia mình sẽ được công nhận tương đương, chỉ phải thi tiếng chứ không thi văn hoá. Về tiếng, trời ạ, đến lúc này tôi cũng không đủ thời gian để ôn, chỉ tranh thủ nghe và đọc để lấy lại phản xạ.

Giờ nhìn lại tôi mới thấy mình đã đỗ đại học ở Italia trong một hoàn cảnh chẳng có… ôn thi gì cả! Đỗ rồi mới biết ở đây sinh viên khuyết tật như tôi không phải đóng học phí và lại may mắn hơn khi được học bổng. Vậy đó, “đường nào cũng đến Roma cả”, nhưng tôi vẫn tự hào khi chính mình tìm ra con đường đó. Bố mẹ chỉ phụ lo một số giấy tờ, thế thôi!

Mơ sống “đời thường” như bao người

Hãy nói về những con đường mở ra thế giới mà bạn đã đi qua…

Lần đầu tôi theo cha ra nước ngoài năm 10 tuổi. Cảm xúc lớn nhất khi đó là sự bỡ ngỡ khi qua Moskva, điểm dừng chân trên đường đi Ý. Được nhìn xa xa tháp điện Kremlin, tháp truyền hình Ostankino, những gì xưa nay chỉ thấy qua sách vở. Tiếp đó là sự ngỡ ngàng đến bàng hoàng trước vẻ hoành tráng và lộng lẫy của các di tích ở Roma.

Khi ấy tôi còn nhỏ nên chưa có quan niệm về sự phát triển. Chỉ nhớ lần đầu thấy đường cao tốc 6 làn xe, không giao cắt, tôi chợt nhớ đường quốc lộ 5 Hà Nội - Hải Phòng, con đường đưa tôi về quê nội, ngày đó còn rất tệ. Tôi ước mơ một ngày nào đó sẽ như thế. Có thể coi hiện trạng quốc lộ 5 đã làm tôi thoả 60% mơ ước đó.

Hiện giờ trên bàn làm việc của bạn có những vật dụng gì? Món gì mà bạn yêu thích nhất?

Lúc này trên bàn tôi có 3 cuốn sách, chiếc laptop, máy tính kỹ thuật, 2 con chuột Mickey - Minnie và “con” di động. Tôi yêu đôi chuột gỗ vì đó là quà tặng của cô bạn gái lúc sinh nhật 19 tuổi. Cô bạn tặng với lời chúc: “Chúc Phong luôn hạnh phúc và thành công!”

Cô ấy giờ đã là cử nhân sư phạm Nga văn. Tôi sắp là kỹ sư điện toán. Song người bạn ấy, dù xa dù gần, vẫn mãi là người bạn trung thành và quan trọng nhất. Mong sao suốt cuộc đời, hai chúng tôi sẽ luôn như bây giờ hoặc hơn nữa… Tôi chỉ khát khao một cuộc sống rất đỗi bình thường như mọi người…

Hãy nói cụ thể về những khát vọng ấy đi bạn!

Desktop của Phong với biểu tượng chim Việt bên cạnh chim cánh cụt Linux đội nón lá và cờ Tổ quốc bên trên.

Nói “khát vọng” thì to tát lắm. Nhiều khi, giữa cuộc đời này, tôi ước ao mình được ăn uống và cười nói hết sức bình thường. Tôi là người ham ăn, các món tây ta có cả trăm món thích. Nhưng thèm nhất là “bánh mỡ”, dạng như phồng tôm, nghề gia truyền của họ nội nhà tôi.

Còn “chơi” hả? Tôi ham chơi game, nghịch máy tính, nghe nhạc, đánh bài. Tôi thuộc môn phái “thích đủ thứ” mà. Giữa tỉ tỉ cái phải biết trong đời, từ lao động, cư xử cho tới tri thức…và chuyện “chơi” mà không biết thì… hỏng, bởi nó cũng là “phần tất yếu cuộc sống” mà! Không có nó e cuộc sống sẽ là một cỗ máy thiếu chi tiết.

Có bao giờ trong cuộc đời mình, bạn thấy một sự thất vọng ghê gớm?

Có, nhiều khi nản lòng, tôi buồn và như rơi xuống vực thẳm..., nhưng khi ấy sự gần gũi hoặc đôi khi chỉ là ý nghĩ về người thân, người yêu… cũng đủ để tôi lại nghiến răng nói: “Phong ơi, cuộc đời chưa chấm dứt. Cố lên!”. Vậy là nghiến răng mà đi tiếp…

Cái tình trạng mà bạn đang “nghiến răng và đi tiếp” ấy - nó như thế nào?

Phong tự lập được nhiều, tuy đi hơi liêu xiêu. Nhưng 8-10 km là không thành vấn đề. Tay không được chính xác, viết như gà bới, đánh máy hoặc chậm hoặc lỗi, nói ngọng, xúc cơm rơi vãi, tự kỳ cọ khó, không nói nhỏ được. Nhưng khi cần cũng gắng làm được hết, kể cả bếp núc dù sẽ dây bẩn nhiều….

Còn một kế hoạch để “về quê” - Phong có nghĩ đến điều ấy?

Tôi luôn sống và học tập để sớm được quay về. Khi ấy tôi hy vọng được làm một nhà phát triển phần mềm mạng dựa trên hệ điều hành Linux hoặc Unix và các công nghệ mã nguồn mở. Tôi muốn làm ở một công ty nào đó, của tư nhân, không cần lương cao, chỉ cần đựơc làm việc và… học mọi thứ. Kế hoạch dài hơi nữa là Phong muốn làm chủ một công ty giải pháp truyền thông.

Và ước mơ bình thường nhất của bạn bây giờ?

Tôi mong sẽ được người tôi đang yêu chấp nhận những tình cảm mà tôi dành cho cô ấy. Một giấc mơ xây tổ ấm trăm năm. Dù sao thì… “cố lên, Phong ơi!”

Theo Sài Gòn Tiếp Thị

 
         
 
MucTim Online
Hai sinh viên chế tạo máy bay điều khiển từ xa (14/3/2006)
Chàng thủ lĩnh “cận” (MTĐB T3 - 13/3/2006)
nganhangmau.com (MTĐB T3 - 12/3/2006)
Cuốn theo đam mê (MTĐB T3 - 11/3/2006)
Hoài bão Việt Nam... (MTĐB T3 - 10/3/2006)
Trịnh Mai Trang và "Điệu nhảy thần chết" giữa nước Anh (9/3/2006)
Vân của phù sa Châu Giang (MT 720 - 8/3/2006)
Hai ổi @ (MT 720 - 8/3/2006)
Quà cho một nửa thế giới (MT 720 - 6/3/2006)
Những cô gái "chất lượng cao" (3/3/2006)
 
Hãy phóng to lên!
Vân xinh
Những teen làm thay đổi thế giới
Quà tặng của yêu thương
Bạn vẫn sống Hùng ơi...
Chàng cù lần dễ thương
Bí quyết của nhà hùng biện tiếng Anh
“Vua” dế
Lâm kể chuyện Bác Hồ
“Ẵm” học bổng tiến sĩ ngon ơ!
 

Thế giới tuổi mới lớn

Thực đơn "tiệc" lưu luyến
"Sao" năm cuối cấp
Ngoái nhìn...
Á, mình có thư!
Những "phù thủy học trò"

Bạn trang lứa

Chúng tôi là B-K-PRO
Bí quyết của nhà hùng biện tiếng Anh
"Ẵm" học bổng tiến sĩ ngon ơ!
Tỉ phú bên dòng sông Đốc
Xung kích vì... bạn bè

Trắc nghiệm

Ăn bánh cookie đoán tính cách
Giải mã đôi môi của ấy
Người khác nghĩ gì về bạn?
Trí nhớ của bạn
Bạn ở thì tương lai

Tuổi chúng mình

Khi vị thành niên nếm trái cấm
Tôi yêu bạn vì...
Trí nhớ của bạn bao nhiêu tuổi?
Nhìn nụ cười đoán tình cảm
Ăn kem đoán tính cách!
 
Tòa soạn Đặt báo Liên hệ Quảng cáo Unicode

Báo Mực Tím Điện Tử - cơ quan của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh TP.HCM. Tổng biên tập : Lê Thế Chữ.
Giấy phép xuất bản số
90 /GP-BC, ngày 7-7-2005 của Bộ Văn Hóa Thông Tin.
Địa chỉ
: 12 Phạm Ngọc Thạch - Quận 3 - TP.HCM. Điện thoại : (08).8297817 Fax : 84.8.8225437
Email : khanqdo-muctim@hcm.vnn.vn
© 2004 - 2008 Bản quyền thuộc về Báo Khăn Quàng Đỏ. Ghi rõ nguồn Mực Tím Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website.
Phát triển bởi FPT Telecom.