Quần áo ở nhà, quần áo đi học đều là của người ta cho. Con thèm có được cái cảm giác mặc quần áo mới, được khoe với bạn bè cái áo mới mình đang mặc. Nhưng cái ngày ấy chỉ có trong giấc mơ thôi mẹ ạ. Con biết thân phận mình mà! Nhà mình nghèo, tiền công của mẹ làm cả một ngày chắc gì đã đủ mua cho con cái áo mới. Bố thì bỏ hai mẹ con để đi theo người đàn bà khác, trẻ hơn mẹ, giàu hơn mẹ…
Một ngày, con khóc nức nở, chạy về với mẹ. Nhìn thấy áo con bị rách, mẹ hỏi có chuyện gì.
-Thằng Sún nhà ông Tư…hic… nó bảo nhà mình nghèo, có mỗi cái áo mới…hic…hic… cũng không mua được, nó còn xé áo con để cả bọn cười con nữa…Mẹ ơi, con muốn có áo mới!!
Tự nhiên mẹ ôm con, hai mẹ con cùng khóc. Con tủi thân, mẹ thì thương con. Con đâu có biết nhà túng thiếu thế nào. Con chỉ là một đứa trẻ con, ngờ nghệch, thế nên bị bọn bạn chọc ghẹo, con chỉ biết về khóc với mẹ….
***
Hôm đó, đã hơn 7 giờ tối mà mẹ vẫn chưa về. Con chạy ra tận đầu xóm để chờ mẹ. Nhìn thấy mẹ từ đằng xa, con mừng lắm. Mẹ đưa cho con một bộ quần áo mới, con vui sướng đến nỗi quên mất rằng nhìn mẹ mệt mỏi đến thế nào. Tối hôm ấy, mẹ sốt cao lắm, con cứ luýnh quýnh, chẳng biết phải làm gì. Phải rồi, để cho con có quần áo mới, mẹ đã cố làm thêm nên mẹ phải dầm mưa cả buổi để cho con có được niềm vui với bạn bè. Nhưng mẹ ạ, con cần niềm vui ấy, nhưng con cần có mẹ hơn. Không có quần áo mới, con mặc đồ của người ta cho còn hơn là nhìn thấy mẹ vất vả, vắt kiệt sức chỉ vì cái áo mới của con… Con xin lỗi!!
***
Thấm thoắt đã hơn 10 năm, giờ đây, con có thể đi làm, có thể tự mua cho mình những bộ quần áo mới. Nhưng mẹ không còn bên con nữa. Chợt con nhận ra, có những niềm vui đơn thuần chỉ là được ở bên người mà ta yêu thương, mãi mãi!! Ngày còn bé, con chẳng cần biết đến niềm vui ấy, nhưng giờ đây, con lại khao khát có được niềm vui ấy biết bao, cũng như cái cảm giác thèm được có áo mới như ngày xưa ấy, mẹ ạ!!...
Đồng Thị Đào (TP.HCM)