Sáng dậy vội vàng, lật đật lấy xe rồi lao đi, gần đến trường mới sực nhớ chưa có gì trong bao tử, quằng xe lại, tấp vào vỉa hè nơi có quán bún.
Cả một dãy dài, toàn nam thanh nữ tú, áo quần phẳng phiu đang xì xụp bún xáo bún ngan. Hoá ra cũng nhiều người giống mình; online khuya dậy trễ đây mà
Bàn hết chỗ nên ké đại vào cái ghế cạnh nồi nước xáo. Đang ăn, một phụ nữ đứng tuổi đi vào: người gầy, da sạm nắng trông khắc khổ. Bật chợt nhìn và bất chợt chùng lòng như đã từng gặp người này ở đâu? Không, có thể là hình ảnh của mẹ mình 10 năm về trước! Cô ấy cũng gọi bún nhưng chỉ đưa 3000, giọng năn nỉ như sợ người ta không bán "Chị cho tui tí bún với miếng nước cũng được" - rất miền Trung, nói xong cô xê ra lề đường đợi.
Không hiểu sao, tôi nói với bà chủ, giọng như điện giật: "Cô múc cho bác ấy bát đầy rồi cháu trả tiền...Lúc lấy xe, hình như cô ấy chào nhưng vội quá nên mình không để ý.
Thật lòng mà nói tôi chẳng bận tâm chuyện buổi sáng nhưng hôm sau ngủ dậy thì muốn quay lại quán đó. Vừa ngồi vào ghế, nhìn sang bên kia đường, bắt gặp người phụ nữ ấy. “Chết, lẽ nào ăn quen bén mùi” - Tự dưng tôi nghĩ thế (bây giờ nhớ lại vẫn còn xấu hổ.) Cô ấy đi sang, gật đầu chào tôi và nói với bà chủ: "Hôm qua cậu ấy đã trả tiền cho tui, tui lấy lại 3000 mà chị không chịu đưa." Lẽ nào lại thế, bà chủ im lặng, mọi người xung quanh đổ xô nhìn tôi, cảm giác khó xử đành đỡ lời bằng việc mời cô ấy cùng ăn sáng.
... Cô ấy kể, con cô ấy nhập học mới 2 tháng mà gia đình không còn gì bán được để gửi tiền cho nó, mấy trận lũ xảy ra liên tiếp ở miền Trung vào đầu mùa mưa đã cuốn trôi tất cả,... nhà cô ấy rất nghèo, động viên mãi thằng con đầu mới chịu đi học đại học. Cô ra thành phố tìm việc làm để có tiền nuôi con nhưng không dám đến thăm, sợ nó ngại với bạn bè vì mẹ nó bán hàng rong, ...
Trong lúc cô kể chuyện, một chị bàn bên cạnh ngồi rưng rưng, tôi cũng bối rối, không biết làm gì để giúp cô ấy cả. Chị ấy đi sang và nói - Cô có chứng minh thư nhân dân hoặc có thể đưa tôi đến trường cậu con trai để xác nhận cô là người "rõ nguồn gốc" thì tôi nhận về làm giúp việc...
... Sáng đó tôi trễ một giờ vì phải chở cô về nhà trọ thu gom đồ đạc rồi đến nhà chị ấy để bắt đầu công việc. Nhưng dù trễ một giờ hay cả buổi thì mình vẫn vui - Niềm vui nhỏ nhỏ đến giữa dòng đời hối hả.
Thanx!
Gửi Comment
|
NIỀM VUI NHỎ XINH CỦA BẠN
Ai cũng có những niềm vui nhỏ xinh của riêng mình, còn của bạn là gì? Dù là gì thì Niềm vui nhỏ xinh sẽ là liều thuốc kỳ diệu vô hiệu hóa mọi virus buồn của teen, để teen ngày ngày vẫn xinh tươi, dễ thương và mạnh mẽ tiến về phía trước.
Niềm vui nhỏ xinh mong nhận được bài viết của tất cả các bạn. Và hàng tháng sẽ có ba bài viết không chỉ được vinh danh mà còn được thưởng thêm nhiều lần nhuận bút lận đó!
Gởi Niềm vui nhỏ xinh của bạn vào form dưới đây hoặc qua email: niemvuinhoxinh@gmail.com.
Lưu ý: Bài viết của bạn từ 400-500 chữ là lý tưởng nhất. |