Ước là một chuyện nhưng nó có thành hiện thực hay không thì không còn là quan trọng mà quan trọng là chúng ta cảm thấy tự tin hơn và có được sự an ủi hơn trong cuộc sống nhiều lo toan này…
Anh bạn sinh viên ngồi nhìn tô mì tôm khô khốc. Đã gần một tháng nay anh ăn mì tôm thay cơm để chống cơn đói của mình. Vừa chân ước chân ráo bước vào Sài Gòn anh đã bị bọn lửa đảo lột sạch tiền nơi bến xe, cũng mai là có người bà con thương tình cho anh mượn đỡ vài trăm để tìm nhà trọ và mua một thùng mì. Và anh đã ước được một ngày ăn cơm cho thoả cơn thèm, ước được một công việc làm thêm để anh có thể trang trải cuộc sống. Anh có quyền ước mơ chứ!
Cậu bé bán vé số cầm trên tay rất nhiều vé. Véo! Bao nhiêu vé số trên tay cậu bé biến mất cùng hai tên cô hồn đang cưỡi trên chiếc xe Suzuki phóng ào ào rồi mất hút trong những dãy nhà cao. Cậu bé ngồi xuống bưng mặt khóc. Rồi cậu nhìn xung quanh, trời đã gần xế bóng mà trong bụng chẳng có gì! Đói…sợ hãi. Cậu bé bắt đầu ước rằng sẽ có ngay một tô phở thật to trước mặt để thỏa cơn đói. Ước rằng đừng bị mất hết vé số để bây giờ cậu không phải ngồi ở đây mà có thể về nhà cùng với ông bố dượng say xỉn.
Nhỏ bạn vô lớp, nước mắt ngắn nước mắt dài, ai hỏi gì cũng nhất quyết không chịu nói. Suốt mấy tiếc học nhỏ cứ suy nghĩ mãi. Nhà nhỏ vừa gặp chuyện khó khăn, ba nhỏ lại bệnh, không biết nhỏ có còn tiếp tục được đi học hay không. Và nhỏ bắt đầu ước giá như tất cả chỉ là giấc mơ để khi choàng tỉnh dậy gia đình nhỏ có thể trở về lại như xưa và nhỏ vẫn có thể tiếp tục đến trường.
Tại một hành lang lớp học…
Hai cô bạn con nhà giàu trò chuyện với nhau:
-Tao ước cho con nhỏ nhà quê lớp trưởng biến khỏi mắt tao để mỗi ngày tao không thấy bộ dạng khó ưa của nó!
-Tại sao?
-Vì tao không ưa nó! Nó học hỏi hơn tao và vì chàng H của tao thích nó!
Trong lớp, hai cô bạn khác đang cầm trên tay bài kiểm tra điểm không của mình và bắt đầu ước rằng phải chi biến thành điểm 10 để chiều nay về không bị ăn đòn và có thể lấy cớ để đòi ba mẹ đổi điện thoại di động mới cho mình!
Vâng, con người chúng ta có thể ước nhưng hãy ước khi bạn cảm thấy thật sư cần thiết. Nếu như có phép màu thì ông bụt chỉ dành tặng cho ba điều ước đầu tiên thôi…Các điều ước còn lại khiến ta phải suy nghĩ…giá như thay vì ngồi đó ước thì những cô bạn trên hãy cố gắng học tập để điều ước thành hiện thực thì có lẽ đó sẽ là phép màu kì diệu nhất!
Đôi khi ước muốn sẽ làm con người ta vui và cảm thấy yêu đời hơn đấy bạn ạ và đó cũng chính là niềm vui của tớ!
NGUYỄN THÀNH SANG
|
NIỀM VUI NHỎ XINH CỦA BẠN
Ai cũng có những niềm vui nhỏ xinh của riêng mình, còn của bạn là gì? Dù là gì thì Niềm vui nhỏ xinh sẽ là liều thuốc kỳ diệu vô hiệu hóa mọi virus buồn của teen, để teen ngày ngày vẫn xinh tươi, dễ thương và mạnh mẽ tiến về phía trước.
Niềm vui nhỏ xinh mong nhận được bài viết của tất cả các bạn. Và hàng tháng sẽ có ba bài viết không chỉ được vinh danh mà còn được thưởng thêm nhiều lần nhuận bút lận đó!
Gởi Niềm vui nhỏ xinh của bạn vào đây hoặc qua email: niemvuinhoxinh@gmail.com.
(Lưu ý: Bài viết của bạn từ 400-500 chữ là lý tưởng nhất) |