"Dì bán tép mỡ" là cái tên quen thuộc của lũ học trò chúng tôi đặt cho một người phụ nữ bán tép mỡ phía trước cỗng trường. Hằng ngày đôi vai ấy vẫn hằn lên những nỗi cơ cực của một người con xa quê lên thành phố mưu sinh.
Xa quê vì nghèo!
Theo như lời dì kể thì dì xa quê đã gần 10 năm nay. Công việc của dì biến đổi theo những thăng trầm của cuộc sống. Có lẽ nếu không ăn hàng chắc tui cũng không bao giờ biết được dì, biết được công việc mà dì đã làm suốt gần 10 năm qua để nuôi mấy đứa con ăn học. Dì kể cho tôi nghe mà nước mắt lưng tròng. Ai mà muốn xa rời quê hương nơi mình sinh ra, chỉ vì quá nghèo, chỉ vì muốn mấy đứa con có con chữ hộ thân mà dì phải cắn răng vứt bỏ mấy sào ruộng ở quê vào đây mưu sinh...
Sáng thức sớm, khuya ngủ trễ!
Đó là thời khóa biểu của dì. Dường như ngày nào cũng vậy, cứ đúng 3h là dì chạy lên lò tép mỡ lấy những khoanh to giòn nhất, ngòai ra còn phải vo thêm me viên để bán. Trên xe đẩy của dì nếu quan sát kĩ sẽ thấy vài thùng me ngâm. Dì chia sẻ rằng dì bán mọi thứ, hễ kiếm được tiền, làm vừa lòng mấy khách hàng teen là dì vui rồi! Buổi trưa dường như không bao giờ dì dám ăn cơm, chỉ lót dạ bằng trái bắp nấu mua khi sáng. Bình nước dì mang theo để dự trữ đến chiều. Cuộc sống kham khổ là thế nhưng ý chí luôn thúc đẩy dì vươn lên. Nhìn chiếc xe đẩy sắp xếp ngăn nắp cũng đủ biết dì kĩ tính và cẩn thận đến thế nào. Đối với dì đó lả cả một gia tài.
Những lúc không vừa lòng “thượng đế”
Dì kể những lúc khách hàng teen không vừa lòng là những lúc dì buồn nhất. Dì rất sợ mất đi những khách hàng quý giá ấy vì đối với dì mỗi một khách hàng teen là một niềm hi vọng để dì chắt chiu kiếm từng đồng tiền. Đã hơn năm năm rồi không đặt chân về nơi mình sinh ra, cũng xót xa lắm!
Dì kể mà nước mắt rưng rưng… Trống trường vang lên, bọn trẻ tiểu học túa ra, từ xa, con dì hối hả chạy đến:
- Thưa mẹ con mới về! Nhìn thấy tôi, nhóc khoanh tay lễ phép:
- Em chào anh ạ!
Tôi chợt giật mình, hôm qua ngọai tôi lên thăm vậy mà nhỏ em gái tôi thấy ngọai vẫn dững dưng, đến khi mẹ nhắc đến lần thứ hai nó mới chịu quăng con búp bê ra và giận lẫy chào ngọai qua loa.
Cuộc đời dù có trôi, con người ta vẫn cố vươn lên bằng chính năng lực và niềm tin của mình. Đó cũng chính là niềm vui của họ và là niềm vui chung của mọi người, trong đó có tớ!
NGUYỄN THÀNH SANG