Năm18 tuổi, có "người lạ" gõ cửa trái tim tui. Nói là người lạ nhưng thực ra hắn học cùng chung một lớp với tui suốt 3 năm cấp 3. Tui gọi hắn là “người lạ” vì chúng tui nói chuyện với nhau chỉ vì công việc. Tui gọi hắn là “lớp phó”. “Lớp phó” không đẹp trai, chỉ duy nhất mái tóc xoăn tít của hắn làm tôi chú ý.
Thực ra, “người lạ” nhìn lúc nào cũng lạnh như tiền, nghiêm nghị. Tui hổng thích con trai nghiêm, lại càng không thích cái vẻ cái gì cũng nguyên tắc của hắn nữa, nhất là chuyện hắn nêu tên tui trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm chỉ vì tôi...ăn vụng trong lớp. Thiệt là không chấp nhận được! Lớp phó mà bày đặt ăn hiếp lớp trưởng! Hứ, tôi chính thức gạch tên hắn ra khỏi danh sách diện “tình nghi” của mình. Năm đó, tui 16 tuổi.
Hắn không đẹp giai, mái tóc vẫn xoắn tít như thế, nhưng tui lại phát hiện ra biệt tài chọc quê người khác của hắn. Và nạn nhân đầu tiên của hắn chính là tui. Trong lớp, tui được “vinh dự” phong là người có nhiều biệt danh nhất lớp, nào là “bé múp”, “tũn tũn”, “công chúa Đặc Mộc Nhĩ”…nhưng chính hắn là mới là người đầu tiên khởi xướng “phong trào thi đua” này. Thật đáng ghét, hắn chẳng coi lớp trưởng này là cái đinh gì cả, đã thế tui phải cho hắn biết thế nào là uy quyền của một lớp trưởng như tui là như thế nào. Tui bắt hắn lấy sổ đầu bài, bắt hắn phải điểm danh mỗi buổi sang...Mà lạ thật, càng sai hắn, hắn lại càng hí hửng, làm tôi chả biết đường nào mà lần. Rồi tự dưng, tôi bỗng đâm “ghét” cái nụ cười vô duyên của hắn mới lạ! Năm đó tôi chào tuổi 17.
Hắn xấu trai. Tôi dễ thương. Mà xấu trai không thể kết đôi với dễ thương được, nhất quyết là như thế. Hắn già dặn, tôi trẻ con, hắn ít nói, tôi lại hay “chí chóe”. Đấy, có bao nhiêu thứ tréo ngoe như thế, vậy mà hắn lại dám mở miệng bảo thích tôi! Càng “khủng khiếp” hơn nữa, khi tôi…gật đầu đồng ý! Lời nói đã “bay” đi, không thể rút về, tôi ngậm ngùi chờ đợi kết quả chắc chắn sẽ có của một cặp đôi không hoàn hảo như tôi…và hắn. Ôi, mối tình tuổi 18 của tôi!
Mà thiệt lạ, tôi chờ đợi cái kết quả “đau khổ” đó hoài mà không thấy, mà chỉ thấy hai đứa đã cùng nắm tay nhau bước qua ngưỡng cửa đại học, cùng thưởng thức những món khoái khẩu của cả hai đứa, và cùng nhau trải qua hương vị ngọt ngào của “first kiss”. Có lần tôi hỏi sao hắn lại thích mình. Hắn bảo: “K thích P vì nụ cười của P đó! Nhờ có P, mà K đã trở nên hòa đồng, vui vẻ, vì như vậy mới có cơ hội làm quen với P đó!” Mắt tui chữ O, miệng chữ A, thì ra tui đã hiểu, “Hèn chi hắn chịu làm sếp phó dưới quyền của tôi!”
Năm nay tui đã chính thức bước vào tuổi “ty”, vẫn cùng với mối tình đầu của mình ngao du sơn thủy với chiếc xe Charlie của hắn, vẫn chưa bỏ thói quen cụng đầu nhau mặc dù cả hai cùng đội nón bảo hiểm. Hắn vẫn hay trêu tui, và tui vẫn “ghét” hắn mỗi lần như thế. Nhưng tôi biết, hắn chính là người mang lại hạnh phúc cho tui kể từ ngày “sếp phó” “cả gan” gõ cửa trái tim “sếp trưởng”.
Thu Phương
|
NIỀM VUI NHỎ XINH CỦA BẠN
Ai cũng có những niềm vui nhỏ xinh của riêng mình, còn của bạn là gì? Dù là gì thì Niềm vui nhỏ xinh sẽ là liều thuốc kỳ diệu vô hiệu hóa mọi virus buồn của teen, để teen ngày ngày vẫn xinh tươi, dễ thương và mạnh mẽ tiến về phía trước.
Niềm vui nhỏ xinh mong nhận được bài viết của tất cả các bạn. Và hàng tháng sẽ có ba bài viết không chỉ được vinh danh mà còn được thưởng thêm nhiều lần nhuận bút lận đó!
Gởi Niềm vui nhỏ xinh của bạn vào form dưới đây hoặc qua email: niemvuinhoxinh@gmail.com.
Lưu ý: Bài viết của bạn từ 400-500 chữ là lý tưởng nhất. |