Sau bao lần lần tự hứa rằng phải cẩn thận, thì hôm nay, trước mắt con gái vẫn là bài kiểm tra 6 điểm. Ừ! 6, rõ ràng là 6!
Chẳng cần con gái nói ra, con trai cũng thừa hiểu cảm giác của con gái lúc này như thế nào, đã có nhiều lần con trai thầm khâm phục con gái, sao con gái là con gái mà học siêu thế, giải toán nhanh như điện…Ấy vậy mà chẳng hiểu sao gần đây, con gái cứ hay mắc phải những sơ suất khi làm bài, dẫn đến chẳng bao giờ đạt được kết quả như ý muốn. Đã bao lần thấy con gái ngồi buồn so, con trai muốn chạy lại an ủi, động viên con gái tiếp tục cố gắng, tiếp tục chiến đấu. Nhưng thực sự, con trai chẳng biết phải bắt đầu như thế nào…
Phải nói với con gái ra sao, rằng “Thất bại là mẹ thành công” hay “Mỗi lần ngã là mỗi lần bớt dại”? Không, con trai hiểu tâm trạng của con gái lúc này, con trai không muốn nói ra những giáo điều như trong sách vở ấy, càng không muốn làm con gái thêm căng thẳng…Con trai băn khoăn, không biết làm sao để giúp con gái xả hết mọi stress, giúp con gái lấy lại sự tự tin…
Rồi một buổi chiều, con trai đạp xe qua nhà con gái
“Con gái ơi! Đi đây với con trai nào!”
Thế rồi, con trai dắt con gái đến một nơi bí mật, một nơi mà thỉnh thoảng, mỗi khi có tâm trạng con trai vẫn hay lên đứng một mình. Con trai và con gái cùng đến một chiếc cầu mới xây không xa thành phố. Dù không xa nội thành, nhưng phong cảnh cứ đẹp và hoang sơ như là ở một miền quê nào đó vậy. Đứng tựa vào thành cầu, con trai và con gái cùng nhìn ngắm những cánh đồng hai bên bờ sông, cùng thả hồn mình trước những đợt sóng lúa nhấp nhô, và từng đàn có trắng chao nghiêng. Gió từ dưới sông thổi lên mát rượi. Con gái thấy lòng mình như chùng lại, tạm xa những ồn ào thành phố, tạm xa bài kiểm tra điểm kém, tạm xa cái áp lực mang tên “học hành” đang nặng trĩu trong lòng. Không ai nói gì, nhưng nhìn vào mắt con gái, con trai hiểu rằng, lòng con gái đang rất nhẹ nhõm và yên bình. Con trai mỉm cười, vì một niềm vui nhỏ xinh trong lòng, vì thấy hạnh phúc khi đã giúp con tim của con gái vui trở lại…
Cuộc sống vẫn thường như thế, chỉ với những việc tưởng chừng rất nhỏ, nhưng ta lại mang tặng một niềm vui nhỏ xinh đến người khác, và phải chăng là cũng đang tặng cho chính tâm hồn mình. Phải không con gái?
MINH ĐỨC
Lớp 11/1 trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm
Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam
|
NIỀM VUI NHỎ XINH CỦA BẠN
Ai cũng có những niềm vui nhỏ xinh của riêng mình, còn của bạn là gì? Dù là gì thì Niềm vui nhỏ xinh sẽ là liều thuốc kỳ diệu vô hiệu hóa mọi virus buồn của teen, để teen ngày ngày vẫn xinh tươi, dễ thương và mạnh mẽ tiến về phía trước.
Niềm vui nhỏ xinh mong nhận được bài viết của tất cả các bạn. Và hàng tháng sẽ có ba bài viết không chỉ được vinh danh mà còn được thưởng thêm nhiều lần nhuận bút lận đó!
Gởi Niềm vui nhỏ xinh của bạn vào form dưới đây hoặc qua email: niemvuinhoxinh@gmail.com.
Lưu ý: Bài viết của bạn từ 400-500 chữ là lý tưởng nhất. |