Chiều nay được nghỉ học, nó đánh một giấc cho đã, hi vọng rằng sau giấc ngủ trưa ấy nó sẽ thông minh lên một chút và giải được mấy bài tập toán khó ơi là khó của cô cho. Nó tin vào phép màu mà!
Đang chìm đắm trong giấc ngủ bỗng nhiên nó mơ thấy mình đang đi trên cầu vồng…woa! Cầu vồng mới đẹp làm sao!
Bất chợt…
Ầm! Ầm! Sấm chớp vang dội, sau đó là cơn mưa đầu mùa chợt rơi lả chả trên mái tôn. Tội nghiệp, cả ngày lo học nên giờ nó cứ nằm đó ngủ khò. Mưa đang ngày càng nặng hạt. Bỗng nhiên từ bên nhà hàng xóm vọng tiếng nói qua:
-Bé Hai! Mày đâu rồi? Mưa to thế mà không ra dọn đồ vô kẻo ướt hết bây giờ! Dù có ngái ngủ thế nào đi chăng nữa nó cũng bị đánh bật dậy ngay lập tức vì giọng nói ồm ồm của bà tư Bún Riêu dội vào tai cộng thêm tiếng sét nổ vang trời. Nó hốt hoảng, mặt mũi tèm lem vội vàng chạy ra của, mắt nhắm mắt mở thế nào vướng vào cái võng té lăn kềnh ra sàn nhà, đau kinh khủng. Nó tức tối lồm cồm bò dậy và tiếp tục tức tốc chạy ra cửa.
Hic! Áo quần ướt gần hết! Nó vội vàng quơ lấy quơ để, mặc kệ đi, thà chậm mà ít ra cũng còn vài cái áo được cứu thoát khỏi cơn mưa quái ác. Nó đang vội vã thì từ trong túi áo của mẹ lọt ra một tờ giấy nhỏ, nó khom xuống nhặt lên, mất thế nên nó té luôn xuống đất cùng đống áo quần trên tay. Nhìn vào tờ giấy, nó dường như nhói lòng khi thấy con số trên tờ giấy - 3 triệu - cũng là số tiền mà mẹ nó đang nợ bà Tám đầu hẻm. Nó chợt ân hận quá khi đêm qua ngồi mè nheo với mẹ, vòi mẹ để xin tiền mua bằng được cái ao len. Vậy mà giờ này nó mới biết mẹ nó đang mắc nợ bà Tám, số tiền ấy cũng là mượn để lo cho hai chi em nó. Mẹ nó đang tần tảo với gánh chè để chiều nay đủ tiền chợ, vậy mà…
Nó chẳng còn cảm thấy lạnh nữa mà thay vào đó là một cảm giác rất khó tả, cảm giác khi bị tắm ngay cơn mưa đầu mùa- mưa bất chợt. Nó gom vội mớ quần áo ướt sũng nước. Dường như mắt nó đã cay cay tự bao giờ… Ô! Lạ quá! Nắng lên rồi, cầu vồng xuất hiện kìa! Đẹp quá! Gía như cầu vồng ấy là phép màu, nó sẽ biến mất số nợ của mẹ nó, nó sẽ hoá phép cho mẹ nó bán thật đắt để hết gánh chè và về ngay bên nó!
Phép màu! Cầu vồng và nó!...Tí tách! Tí tách!
NGUYỄN THÀNH SANG
|
NIỀM VUI NHỎ XINH CỦA BẠN
Ai cũng có những niềm vui nhỏ xinh của riêng mình, còn của bạn là gì? Dù là gì thì Niềm vui nhỏ xinh sẽ là liều thuốc kỳ diệu vô hiệu hóa mọi virus buồn của teen, để teen ngày ngày vẫn xinh tươi, dễ thương và mạnh mẽ tiến về phía trước.
Niềm vui nhỏ xinh mong nhận được bài viết của tất cả các bạn. Và hàng tháng sẽ có ba bài viết không chỉ được vinh danh mà còn được thưởng thêm nhiều lần nhuận bút lận đó!
Gởi Niềm vui nhỏ xinh của bạn vào đây hoặc qua email: niemvuinhoxinh@gmail.com.
(Lưu ý: Bài viết của bạn khoảng từ 400-500 chữ.) |