Tưởng rằng trái tim tớ là băng giá nhưng không biết tự lúc nào, trong tảng băng ấy đã lập lòe một đóm lửa nhỏ. Và rồi ngày hôm đó ấy đã làm bùng cháy ngọn lửa kia...Một cảm giác mà đã rất lâu, rất lâu…tớ tưởng chừng như không còn nữa, nay đã quay trở lại. Thứ mà người ta không thể diễn tả, cũng không thể nào nói ra, mà chỉ có thể cảm nhận. Đó chính là hạnh phúc. Thật sự ngay lúc ấy, tớ đã rất hạnh phúc. Tớ thích ấy…tớ đã nhận ra điều đó.
Đã từ rất lâu, ngay từ lần đầu tiên gặp ấy, tớ đã có một cảm giác… lạ. Nhưng tớ phủ nhận điều đó, tớ trốn tránh nó. Và rồi, chính ấy đã giúp tớ khẳng định điều đó, đã bắt tớ đối diện với nó. Ấy có biết, lúc tay ấy chạm vào tớ….và giữ thật chặt, cả người tớ nóng bừng lên, hai má đỏ ửng. Mọi cảm giác của tớ chỉ dồn về bàn tay mà ấy đang nắm đấy! Tối hôm đó, ấy đã đưa tớ về, bảo rằng sẽ vừa đi vừa nhắn tin. Tớ đã bảo ấy có điên quá không? Ấy chỉ nhìn và mỉm cười. Vậy ấy có biết cả tối hôm đó, tớ đã chờ, đã đợi như một con ngốc, đã bùn, đã thất vọng…
Nhưng cuối cùng, tớ đã nhận được tin của ấy, dù là rất trễ. Ấy có biết là tớ vui lắm không? Một niềm vui không thể tả, một hạnh phúc quá đỗi! Và ngày hôm sau, hôm sau, và hôm sau nữa, ấy liên tục nhắn tin cho tớ. Hạnh phúc lắm ấy biết không? Và cả những lần tớ nhìn vào mắt ấy, sao dịu dàng, trìu mến và thân thương thế! Có cái gì đó không thể nào tả được trong mắt ấy. Tớ chỉ biết rằng nhìn vào đó, tớ chỉ cảm thấy ấm áp, hạnh phúc. Và như bao người con gái khác tớ tưởng rằng ấy và tớ sẽ Tớ cũng tin là ấy cũng như tớ. Hì, có phải ngốc quá phải không ấy!
Nhưng rồi đến một ngày kia, hai ngày, ba ngày, rồi một tuần, hai tuần, ấy không nói chuyện với tớ, thậm chí cũng không thèm nhìn mặt tớ. Ngay cả khi tớ online, ấy cũng chẳng chat với tớ. Vậy mà trước kia ấy và tớ nói nhiều lắm cơ. Dường như là không bao giờ đủ thời gian để nói. Vậy mà bây giờ xa lạ, xa lạ hẳn luôn. Tớ buồn lắm, đau lắm! Tại sao lại như vậy chứ? Tớ tự nhủ rằng sẽ quên được ấy. Ngay cả nick của ấy tớ cũng xóa, gặp mặt ấy tớ cũng không thèm nhìn. Nhưng ấy có biết rằng tớ vẫn luôn dõi theo ấy, ở bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu.
Đến lúc tớ không chịu nổi nữa. Tớ đã add lại nick ấy vào ngày hôm sau. Đợi, chờ một tuần sau. Khi ấy hỏi sao tớ buồn, tớ đã nói hết tất cả, nói cho ấy những cảm nhận của tớ. Ấy chỉ cười, mà không nói gì cả. Lúc ấy tớ tự hỏi rằng: “Liệu ấy có thích tớ không? Đã từng có hay chưa.” Tớ muốn hỏi thẳng ấy nhưng không thể, vì tớ thà là bạn ấy, một người bạn bình thường, còn hơn là người dưng với ấy.
Và thời gian trôi đi, tớ cũng không còn để tâm đến ấy nữa, không còn phải suy nghĩ, phải vui buồn vì ấy nữa! Hình như…trái tim tớ lại băng giá như xưa rồi! Bây giờ tớ cũng không muốn biết ấy có từng thích tớ hay không, bởi nó không còn quan trọng. Dù sao tớ cám ơn ấy nhiều lắm…vì ấy từng làm tớ hạnh phúc.
CÔ BÉ RĂNG KHỂNH
(Trường THPT Nguyễn Thượng Hiền, TP.HCM)
|
NIỀM VUI NHỎ XINH
Ai cũng có những niềm vui nhỏ xinh của riêng mình, còn của bạn là gì? Dù là gì thì Niềm vui nhỏ xinh sẽ là liều thuốc kỳ diệu vô hiệu hóa mọi virus buồn của teen, để teen ngày ngày vẫn xinh tươi, dễ thương và mạnh mẽ tiến về phía trước.
Niềm vui nhỏ xinh mong nhận được bài viết của tất cả các bạn. Và hàng tháng sẽ có ba bài viết không chỉ được vinh danh mà còn được thưởng thêm nhiều lần nhuận bút lận đó!
Gởi Niềm vui nhỏ xinh của bạn vào form dưới đây hoặc qua email: niemvuinhoxinh@gmail.com.
Lưu ý: Bài viết của bạn từ 400-500 chữ là lý tưởng nhất. |