Tớ bắt đầu "để ý" đến hắn cũng vì "tỉ tỉ" của tớ - nhỏ bạn thân của tớ í mà. Hỏi tớ "Hắn được không?". Nhỏ muốn tìm "ai đó" cho tớ bởi lẽ..."ai cũng nên có một người để nhớ". Và trong cái list dài thiệt dài dành cho "người kén chọn" có hắn. Từ rất lâu rồi, từ cái hồi mà hắn cười với tớ và mượn tớ quyển tập thì trong lòng tớ hình ảnh hắn đã rất tốt. Chưa khi nào hắn và tớ gặp nhau vì một chuyện gì đó ngoài chuyện học. Ở trường, giờ thực tập là những giờ học tớ và hắn gặp nhau nhiều nhất. Nói nói cười cười và hắn là "kẻ khảo bài" kinh khủng nhất.
Mà...trong mắt tớ, hắn vẫn rất bình thường, chẳng có gì đặc biệt hơn, chẳng cho tớ cái run rẩy khi gặp nhau, chẳng cho tớ cái thẹn thùng khi đối mặt. Không gì cả, tớ cứ vô tư và hồn nhiên bên cạnh hắn, nói chuyện bài vở và vài ba câu chuyện phiếm. Thậm chí, hắn và tớ nhắn tin cho nhau cũng vì chuỵên học!
Đến sáng hôm ấy. Tớ xuống cầu thang còn hắn thì đang đi lên. Tớ đang vui nên cười thiệt là tươi với hắn, tớ còn bảo "Đói bụng quá B à!" khi thấy hắn cầm trên tay một gói xôi. Hắn nheo nheo mắt nhìn tớ, cười cười rồi bảo: "Bọn mình chia nhau nhé!" Tớ cười cười rồi tiếp tục đi xuống, rơi lại một câu nói của hắn với người bạn đi cùng ở sau lưng "một gói chia đôi nhé!".
Tớ lại gặp hắn. Gặp mỗi ngày. Cũng cái hôm tớ thấy hắn ngồi cùng đám bạn, tớ "lon ton" ngang qua, thấy hắn đang loay hoay với cái ống nghe và cái máy đo huyết áp (bọn tớ học ngành Y mà). Tớ lại đùa: "Thế nào, nhịp tim nhanh, huyết áp hạ à B?". Hắn cũng đùa (tớ nghĩ vậy): "Ừ, chỉ cần thấy ấy là tim tớ đã loạn nhịp mất rồi!"
Thế đấy! Từng ngày, từng ngày...hắn vẫn chẳng có gì đặc biệt trong mắt tớ!
Rồi tớ chợt nhận ra hắn học hành chăm chỉ lắm. Bọn tớ sinh viên cả nên những giờ học lý thuyết ở trường thì tuỳ ý, ai siêng thì học, ai không siêng thì ở nhà. Hắn thì...ngày nào cũng đến lớp...và còn học rất đàng hoàng nữa chứ!
Rồi tớ cũng chợt nhận ra...thi thoảng ánh mắt hắn nhìn tớ. Để khi tớ quay sang nhìn thì hắn lại vội quay đi!
Rồi tớ cũng chợt nhận ra rằng có khi hắn quan tâm tớ, như việc băng qua đường hay dắt xe vào bãi.
Nhưng...
Sáng nay hắn làm tớ "ngượng ơi là ngượng" khi nói với bạn hắn: "Sao không giữ ống nghe dùm bạn gái tớ" khiến tên bạn hắn ngẩn tò te "Bạn gái cậu à?", để rồi hắn hi hi cười: "Ừ, bạn mà là con gái nên gọi tắt thế."
Thi thoảng hắn cũng làm tớ "buồn một tẹo", bảo rằng hắn quên mất họ tên tớ, chỉ nhớ mỗi tên thôi vì hắn đã lưu trong điện thoại ý mà! Tớ bảo rằng "buồn thiệt đó!" để rồi trông hắn "khìn dễ sợ" khi hỏi tớ một câu ngớ ngẩn: "Ấy vẫn xài số điện thoại ấy mà, nhỉ?". Tớ "vờ vĩnh" làm khó "hỏi để làm gì?". Nụ cười của hắn "trong sáng" đến mức, câu trả lời của hắn đã được tớ chấp nhận "Ừ, thì...để tám."
Hắn là vậy đấy! Chẳng có gì đặc biệt trong mắt tớ!
Ấy vậy mà...tớ lại nghĩ về hắn đấy. Bằng chứng là tớ đang ngồi đây gõ gõ bài cho NIỀM VUI NHỎ XINH để kể về hắn, một người "chẳng có gì đặc biệt trong mắt tớ", kể về một niềm vui mỗi ngày hai buổi đến trường, tớ gặp hắn - một niềm vui rất nhỏ và rất xinh!
Phạm Thục Minh Thủy (TP. HCM)
|
NIỀM VUI NHỎ XINH
Ai cũng có những niềm vui nhỏ xinh của riêng mình, còn của bạn là gì? Dù là gì thì Niềm vui nhỏ xinh sẽ là liều thuốc kỳ diệu vô hiệu hóa mọi virus buồn của teen, để teen ngày ngày vẫn xinh tươi, dễ thương và mạnh mẽ tiến về phía trước.
Niềm vui nhỏ xinh mong nhận được bài viết của tất cả các bạn. Và hàng tháng sẽ có ba bài viết không chỉ được vinh danh mà còn được thưởng thêm nhiều lần nhuận bút lận đó!
Gởi Niềm vui nhỏ xinh của bạn vào form dưới đây hoặc qua email: niemvuinhoxinh@gmail.com.
Lưu ý: Bài viết của bạn từ 400-500 chữ là lý tưởng nhất. |