Ngày…tháng…năm…
Sáng nay dậy muộn một chút, vì hôm nay là chủ nhật mà. Nó vươn vai đưa mắt nhìn xuống phố. Con đường hôm nay sao bình yên quá đỗi, không còn cảnh chen chúc nhau như vào mỗi giờ cao điểm, chỉ có những giọt nắng vàng thong thả yếu ớt và những làn gió mát lượn lờ khắp nơi.
Nó chống cằm nhớ lại chuyện hôm qua. Hôm qua nó hét toáng lên trước tập thể lớp vì cái sự bức bối và áp lực quá đỗi mà một lớp trưởng như nó phải ngày ngày gánh chịu. Hết họp Đoàn, tới họp Khoa, hết đi xin giấy tờ này tới tham gia phong trào nọ. Hết bạn này ý kiến, bạn kia chê bai…Nó cảm thấy như đang xoay vòng vòng trước hàng ngàn mũi tên đang nhắm vào mình. Và rồi “tức nước vỡ bờ”, khi nó vừa phổ biến và phân công cho các bạn trong buổi lao động sắp tới vừa xong, thì mấy tiếng râm ran xù xì lại vang lên.Tự nhiên nó bực bội. Thế là tuôn luôn một tràn “xả” hết những bức bối trong lòng.
Cả lớp im thin thít. Không một đứa nào dám lên tiếng trước sự “chằn lửa” khác thường của nó.
Thằng Nam trố mắt nhìn nó ngạc nhiên.
Ngày…tháng…năm…
Nó bước vào lớp với vẻ mặt lạnh lùng, hai con mắt hình viên đạn như chưa nguôi giận. Suốt cả buổi học nó chẳng nói gì ngoài việc dán mắt vào bảng và cặm cụi ghi ghi chép chép. Hôm nay có lẽ vì nó mà không khí lớp có vẻ yên tĩnh và nghiêm túc hơn mọi ngày.
Ra chơi, nó đi xuống sân ngồi một mình bên góc còng đang lấm tấm hoa. Gió nhẹ nhàng mang chút nhuỵ hoa còng yếu ớt bay vương vãi khắp nơi trên tóc và tay chân nó. Có lẽ nó không nên giận lớp nữa, nhưng…
Nó bước vào lớp, ngồi vào bàn ngay ngắn, hai tay sờ soạng vào hộc bàn định lấy mấy quyển sách ra đọc thì chạm phải một xấp giấy. Nó lôi xấp giấy ra, những con chữ thân quen bất ngờ nhảy lung tung trong mắt nó. Mấy cái chữ đẹp có, xấu có này hình như là của nhỏ Mi, của thằng Nam, của Thảo ù, của Thắng ngố…đây mà.
Nó nhanh chóng nghía xem thằng Nam viết gì mà dài ngoách thế: “T à, bà đừng giận lớp nữa nhe. Thực tình tụi tui biết bà cực vì lớp mình lắm, tụi tui sẽ cố gắng khắc phục mà. Bà là lớp trưởng tốt bụng, hiền lành, “dễ xương”, xinh đẹp…nhất nhất của lớp mình mà. Giận hoài xấu xí lắm, cười với lớp nhen.”
Nó phì cười, cất mấy tấm giấy vào trong. Rồi ngồi tủm tỉm một mình.
Niềm vui nhỏ xinh của nó là thế đó!
Nguyễn Đức Phú Thọ
|
NIỀM VUI NHỎ XINH CỦA BẠN
Ai cũng có những niềm vui nhỏ xinh của riêng mình, còn của bạn là gì? Dù là gì thì Niềm vui nhỏ xinh sẽ là liều thuốc kỳ diệu vô hiệu hóa mọi virus buồn của teen, để teen ngày ngày vẫn xinh tươi, dễ thương và mạnh mẽ tiến về phía trước.
Niềm vui nhỏ xinh mong nhận được bài viết của tất cả các bạn. Và hàng tháng sẽ có ba bài viết không chỉ được vinh danh mà còn được thưởng thêm nhiều lần nhuận bút lận đó!
Gởi Niềm vui nhỏ xinh của bạn vào form dưới đây hoặc qua email: niemvuinhoxinh@gmail.com.
Lưu ý: Bài viết của bạn từ 400-500 chữ là lý tưởng nhất. |