Nhưng với hàng trăm thành viên có suy nghĩ và cách sống khác nhau, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ hình thành được sự đoàn kết trong tập thể lớp tôi.
Lớp trưởng đưa ra mẫu áo lớp, người khen, kể chê, người chịu mua, người nói nhất quyết không mặc. Lớp phó lên kế hoạch cắm trại, người đòi lên núi, kẻ lại thích xuống biển. Bí thư bảo cuối giờ tất cả ở lại họp lớp, người ở lại, kẻ bảo có chuyện bận nên về trước. Lớp tôi là thế, chưa bao giờ thống nhất với nhau một việc gì.
Ngày mưa tầm tã, tất cả thành viên lớp tôi ngồi ở giảng đường hôm ấy đều mặc áo trắng hoặc đen. Cả những tên con trai và con gái thuộc loại cá biệt hay mặc áo đủ màu cũng bỏ ra một ngày không mặc áo theo sở thích của mình, để được giống với tập thể, để tất cả cùng nhau làm điều gì đó cho Thọ - một thành viên lớp chúng tôi đã ra đi mãi mãi.
Thi thể của Thọ được đưa xuống quê nhà để hoả táng, chúng tôi không đủ điều kiện và thời gian để sắp xếp cho tất cả cùng đi dự đám tang của cậu ấy. Và thế là chúng tôi thống nhất sẽ để tang cho Thọ bằng cách tất cả sẽ mặc áo trắng hoặc đen đến trường. Đó là lần đầu tiên tôi được thấy sự đoàn kết của tập thể lớp tôi. Sự đoàn kết thống nhất ấy không xuất phát từ sở thích giống nhau, mà từ tình cảm chúng tôi dành cho Thọ đều như nhau.
Đối với chúng tôi, Thọ mãi là một thành viên của lớp, cho dù tên của cậu ấy không còn trong danh sách lớp tôi, nhưng hình ảnh cậu ấy sẽ còn mãi trong tim của tập thể lớp tôi.
Thẩm Quỳnh Trân