Khi đồng hồ nhảy sang giây thứ 3 thì...
- Ha ha. Có thế chứ. Thế mới xứng đáng là con của Hai lúa chứ. Cái ni gọi là gì mẹ nó nhỉ?
Mẹ nó quẹt dòng nước mắt:
- Con hơn cha nhà có phúc.
- Ời ời, thôi, con Pha theo tao đi thông báo tin vui cho bà con. Mẹ nó ở nhà chuẩn bị cơm nước hồi mời anh Hai sang chung vui.
- Bố nó ơi, mũ.....!!! - Mẹ nó mới nói đến đấy thì bóng bố nó đã khuất.
***
Gia đình nó như chiếc thuyền với hai mái chèo, chẳng khá giả gì. Bố nó là nông dân, suốt ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Có lẽ chỉ người nông dân thì mới hiểu hết nỗi khổ của bố nó với những đêm thức trắng... Mẹ nó đi làm mướn cho người ta. Đôi khi dù chẳng làm gì sai, thế mà cũng phải nghe người ta mắng. Những lúc như vậy, nó... tức lắm. Nhưng mẹ nó bảo "Một sự nhịn chín sự lành con à." Nó thương mẹ, từ trong trái tim nó, biết bao ước mơ, hoài bão hình thành.
***
Trời nắng quá! Chói quá! Ngoài đường người ta che kín cả mặt, tay. Thế mà bố nó vẫn nhìn lên mặt trời chói loá mà cười (dù ba nó không đội mũ). Nó hiểu nụ cười của bố nó. Nó bỗng cảm thấy tự hào, hãnh diện, và sung sướng đến khó tả. Chạy kịp bố, nắm chặt bàn tay chai sần của bố, bất chợt, nó nhìn lên mặt trời, và cười như bố nó!
LÊ HIẾU ANH THƯ (Huế)