"Oa...oa"..."Hihi"..."À ru hời, ơi hời ru"...
Tâm núp đằng sau cánh cửa phòng số 8, khoa nhi bệnh viện TW Huế.
Những tiếng khóc, tiếng cười, lời ru...xen lẫn nhau, tạo nên một không gian thật hỗn độn. Đôi tai Tâm chú ý lắng nghe, đôi mắt kín đáo quan sát. Tâm đang tìm kiếm điều gì?
Mẹ và e..m. Ừm. Mẹ và em.
*****
Mẹ Tâm mất khi sinh nó. 8 năm sau, bố nó tiến thêm bước nữa. Ban đầu, nó sợ lắm, cứ nhất quyết không chịu để bố cưới cô An: "Bố ơi, không được đâu, cô ấy sẽ bắt con lượm thóc, nhỡ khi con đang trèo cây, cô đem rìu ra chặt cây như mẹ ghẻ Tấm thì sao hả bố?" Ha Ha. Bố bật cười trước đôi mắt đang mở tròn xoe kinh ngạc của Tâm: "Thế bố hỏi Tâm nhé" - bố bế nó lên đùi "Con thấy cô An có dữ không?" "Dạ không, cô An hiền, tốt bụng lắm, còn hay cho con quà nữa." "Thế con có muốn có mẹ không?" Tâm buồn bã đáp: "Bạn con đứa nào cũng có mẹ chỉ mỗi con với thằng Tí..." "Ừhm. Thế con có muốn bố vui không?" "Dạ tất nhiên rồi"...
Và thế là cô An bước vào cuộc đời nó với thiên chức của một người mẹ. Giờ, nó yêu nẹ lắm. Nó thích được mẹ gọi dậy mỗi sáng, được tay trong tay cùng mẹ đi đến trường. Nó muốn được mẹ ru ngủ, quạt mát mỗi tối hè hay pha nước, tắm cho nó...
*****
"Tâm vào đây con, sao lại đứng ngoài đó vậy?"- Mẹ nó gọi. Nó gật đầu, lững thững bước vào.
*****
Nó vui lắm khi có em. Nhưng thằng Tí bảo, mẹ có em rồi sẽ không yêu nó nữa, bởi nó không phải là con của mẹ. Nó thấy sợ khi nghĩ đến điều này. Và nước mắt nó rơi. Mẹ nó hoảng quá, kéo nó lại gần, lau nước mắt cho nó, hỏi han. Nó thật thà kể, mẹ yên lặng nghe.
Mẹ nói với nó nhiều lắm, nó hiểu tất, nhưng nó chỉ nhớ "Sau này đôi lúc mẹ sẽ thiên vị em hơn, không phải là vì mẹ không thương con bằng em mà vì con là chị, Bình là em. Mẹ mãi yêu con, ngốc ạ!"
"Oa..o..a" "Em khóc mẹ ơi" "Tâm dỗ em cho mẹ được không?" Nó bế em lên, nhìn khuôn mặt đáng yêu của bé, và cảm thấy mình thật hạnh phuc khi có bố, có mẹ, và đặc biệt có em..."Em ngoan, em đừng khóc. Chị thương em lắm!"
Lê Hiếu Anh Thư (Huế)