Con nhóc chẳng xinh xắn, cũng chẳng dịu dàng thuỳ mị, ngựơc lại, sẵn sàng cãi lộn tay đôi với...lũ con trai. Một ngày kia, trái tim con nhóc bỗng đập loạn nhịp trước đôi mắt 2 mí nằm dưới cặp kính cận mà thằng bạn ngồi sau lưng đang sở hữu. Rùi bắt đầu để ý, rùi tự nhiên “thấy ghét” những lúc thằng nhóc cười: 2 mắt nhắm tịt, cái miệng toe toét. Rùi 2 đứa thân nhau lúc nào hông biết.
Gần nghỉ Tết, thằng nhóc nằng nặc đòi đổi nón lưỡi trai của nó với cái tai bèo con nhóc đang đội. Ok, sợ gì chứ, nón kết phối hợp với áo dài là cá tính ra phết. “Ngâm” hơn tuần lễ, con nhóc kiên quyết vật hoàn lại chủ, dù thằng nhóc ậm ờ “câu” thêm vài ngày. Đáng ghét, lại làm con nhóc thao thức mấy đêm rồi. Nhưng, thằng nhóc hoàn toàn chẳng có chút phản ứng hay biểu hiện gì “bất bình thừơng”, khiến con nhóc cũng không dám mơ mộng nhiều.
Ngày cuối cùng của năm học, tính hiếu động khiến con nhóc va đầu cái “bốp” vào đứa bạn. Một cú trời giáng, đau đíếng người và con nhóc nhắm nghiền mắt. Chợt, 1 bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên, xoa xoa, “Có sao hông, đau lắm hông?” Mở mắt, thằng nhóc ở cạnh nó lúc nào không biết, cũng với nụ cười “khó ưa” ấy. Bản năng “chảnh” bộc phát, con nhóc phủi tay đứa bạn tốt bụng: “Đau chứ sao hông”. Một lần nữa, bàn tay ấy chạm vào cục u trên trán, tự nhiên, nhỏ thấy tim mình như ngừng đập…
Liên hoan cuối năm tại nhà con nhóc, rửa chén xong, cả lớp kéo nhau đi karaoke. Thằng nhóc 1 mực ở lại, phụ con nhóc dọn dẹp. Hai bạn nữa cũng ở lại (do thất lạc với đoàn & mệt quá, cần dưỡng sức để về). Thế là, con nhóc được dịp lên mặt làm “thầy”, chỉ thằng nhóc cách nấu món cháo trắng - kho quẹt cho lũ kia ăn. Không bíêt ngon dở thế nào, chỉ thấy “thực khách” húp lia lịa, còn 2 đầu bếp thì nhìn nhau cười. Lui cui dọn dẹp dưới bếp, con nhóc bất ngờ khi thằng nhóc biểu xoè tay ra & đặt vào đấy 1 tượng bồ câu bé bé xinh xinh. Quay lưng đi, thằng nhóc buông lại 1 câu: “Đó là 1 cặp”. Sững sờ, con nhóc “A, đẹp quá!” rõ to, mà chẳng bíêt nói thêm gì nữa, những câu bắt bẻ, “móc họng” thường ngày đã bay đâu mất. Đêm đó, hình như con nhóc đã có giấc mơ đẹp…
Và chuyện kể thêm rằng, ngày nảy ngày nay, mỗi đứa mỗi nơi, cả hai đều bộn bề, hối hả với đời sống sinh viên, không còn liên lạc thường xuyên nữa. Nhưng, con nhóc vẫn giữ gìn, trân trọng món quà nhỏ nhắn ấy như kỷ niệm đẹp.
TIỂU LONG (TP. HCM)