Hội con gái cười bảo nhau rằng vậy như tụi mình chưa yêu cũng như chưa chia tay thì nhìn mưa như thế nào không ai quan tâm hết sao rồi phá nhau cười.
Con gái phát hiện ra rằng những đứa con gái khác cũng rất thích mưa, giống như thích gấu bông vậy. Con gái thích ngắm đường phố lúc trời mưa từ cửa sổ nhà mình hoặc từ một góc quán cafê yên tĩnh nào đó. Rồi thầm mong một ngày nào đó sẽ có người cùng mình nắm tay đi hết con đường này tới con đường khác hay đơn giản là ngồi cùng con gái lặng lẽ ngắm mưa rơi để quên hết những bộn bề của ngày thuờng.
Khi vào Sài Gòn học, bắt gặp những cơn mưa con gái ghét kinh khủng không biết vì không có ai cùng sóng bước hay tại con gái không còn mộng mơ như trước nữa. Chỉ biết mưa làm con gái bực dọc mỗi khi chờ xe buýt trong cảnh ướt át và lạnh run người khi ngồi trên xe buýt về nhà, mưa làm con gái khổ sở vì bị nước ăn chân.
Và mưa làm con gái cảm thấy mình ích kỉ khi không cho anh hàng xóm che chung ô về nhà, đơn giản vì con gái nghĩ ô của mình nhỏ không đủ cho thêm một người cao lớn như anh và nhất là con gái và anh chưa quen nhau vì cả hai chỉ gặp nhau mỗi sáng tại trạm dừng xe buýt. Anh vội vã chạy về nhà dưới cơn mưa trong khi con gái ung dung che ô đi vào ngõ.
Sài Gòn lại tiếp tục một mùa mưa nữa. Con gái thầm nhủ lần sau nếu về cùng anh hàng xóm khi trời mưa to như thế thì con gái sẽ cho anh che ô cùng, đơn giản vì chíêc ô mới của con gái to hơn.
Huỳnh Thị Minh Nguyệt (TP. HCM)