Em yêu thầy. Thật đấy.
Sáng nào thầy cũng vào lớp quan sát và nhắc nhở chúng em từng li từng tí một, kể cả những hôm thầy không phải dạy tiết nào ở lớp. Nào là ăn sáng đầy đủ cả chưa, nào là có bạn nào ốm không, học bài cũ thế nào rồi...Thầy à, bụng em không còn réo suốt giờ học nữa. Em đã ăn sáng quen rồi thầy ơi. Nhờ thầy đấy.
Quần âu, áo sơ mi xanh, cặp kính dày, chiếc cặp da màu nâu đen và nụ cười hiền từ ấy đã trở nên quá quen thuộc trong lòng những đứa học trò như em. Cả dáng thầy gày gò nữa. Em hiểu, đã có bao lớp học trò thầy phải quan tâm như mình. Đò đông lắm, thầy chèo đò bình an nha thầy!
Mùa đông về. Lạnh. Khoác thêm chiếc áo khoác, vẫn quần âu, kính, cặp da và nụ cười ấm áp, thầy lại lên lớp. Thầy lại giảng bài thật to, thật kĩ cho chúng em đủ hiểu, đủ nghe. Gió ngoài kia rít lên từng cơn. Thầy vẫn giảng miệt mài, miệt mài...
Và chúng em thấy những con chữ nhảy nhót mở ra một cánh cửa.
Thầy biết không, bên trong đó đầy ắp những tri thức. Tri thức của tương lai, tri thức của ngày mai.
Vâng ạ. Em sẽ học. Học để đi sâu vào trong phía cánh cửa ấy. Học để ngày mai lập nghiệp, phải không thầy?
Biết đâu ngày 20-11 của mươi, mười lăm năm nữa, em cũng sẽ có thật nhiều hoa, nhận được thật nhiều lời chúc giống như thầy. Em sẽ lại đến thăm thầy và một lần nữa tự hào nói: " Em là học sinh của thầy. Em yêu thầy".
Phạm Thị Phương Dung (Hà Nội)