Một tuần có ba buổi học vi tính, một buổi học ba tiếng. Thầy giảng nhanh, khó hiểu. Mẹ chở con gái đi học cùng để giúp đỡ, sẵn tiện thực hành giùm mẹ. "Thầy Tin học không la đâu, thầy thông cảm cho các giáo viên học tại chức mà. Cứ đi theo để phụ mẹ".
Con gái bực bội. Ai đời lại "ngồi đồng" trong phòng máy ba tiếng với những kiến thức khô khan đã được học qua! Càng bực hơn nữa, khi chỉ mẹ thì mẹ cứ nhớ trước quên sau, có mệt không chứ! Tuy vậy, con gái miễn cưỡng đi để mẹ cảm thấy an toàn, lòng nhủ thầm: "Mất toi một buổi online".
Vô phòng thực hành. Toàn các thầy cô giáo với nhau cả, nhưng thầy Tin bây giờ không còn trên danh nghĩa "đồng nghiệp" mà đã là "thầy của các thầy". Thầy cứ giảng đi giảng lại những thao tác trên Power Point dễ òm, thế mà mẹ không làm được, tình hình là các thầy cô khác cũng thế. Thầy Tin nhiều lúc thiếu kiên nhẫn, quát mắng vu vơ. Con gái vừa tức vì phải nghe mắng vô cớ, vừa buồn ngủ khi thầy cứ giảng đều đều...Ngồi làm giùm mẹ tất cả. Mẹ nhìn hoài vẫn không làm được...
Giảng nhiều lần, con gái điều nặng tiếng nhẹ: "Vầy nè, không!", "Mẹ phải làm cái khác", "Sao lại click vào đó!", "Mẹ làm gì mà kéo rê chuột hoài vậy!", "Trời ơi không phải vô cái đó, mẹ có thấy cái biểu tượng máy vi tính không?"...Mẹ im lặng, không nói gì, nhưng nét mặt thoáng buồn khi thấy con gái cau có suốt buổi...
Điểm thực hành của mẹ cao thật cao, nhưng thực chất đó là điểm của con gái. Mẹ vui, nhưng con vừa càu nhàu vừa than: "Có phải điểm của mẹ đâu, học cũng như không, mai mốt đừng chở con theo. Con đuối lắm rồi". Mẹ nói nhẹ: "Không nói mẹ cũng không chở, có một buổi mà thấy con miễn cưỡng đi như vậy, mẹ thấy...". Đang nói, mẹ chợt cắt ngang. Con gái không quan tâm đến câu nói. Về nhà, con gái chui vào phòng ngủ một mạch...
***
Cái USB cắm vô máy trường, rồi lại cắm ở máy nhà. Virus. Hư hỏng nặng phần mềm Windows và một số phần mềm khác phải cài lại. Lại không được online trong ba ngày để chờ sửa máy. Con gái nổi đoá lên: "Mẹ học thì không biết gì hết, thấy chẳng có lợi mà còn bị hư máy nữa. Mệt mỏi quá!"...
Mẹ thực hành trên máy vi tính. Lâu lâu làm một bước thì quay sang hỏi con gái: "Phải vậy không? Vậy đúng không?" và bắt con gái phải gật đầu cho mẹ an tâm. Rồi mẹ lấy giấy bút ghi tỉ mỉ các thao tác thực hành. Con gái nhăn mũi: "Học vi tính như mẹ chắc không bao giờ thực hành được. Mẹ học máy móc quá! Mà mẹ học vi tính lâu lắm rồi mà sao không hiểu con nói gì vậy? Ngay cả thao tác làm bài mẹ cũng không biết!". "Con nói cứ quát, mẹ không hiểu gì cả. Mà làm vầy đúng không con. Sao cái này nó...". Đang nói, mẹ im bặt. Con gái đã vào phòng nghe nhạc tự lúc nào...
Mở một tờ báo, người ta đăng tin một cậu bé 2 tuổi đã biết đọc báo. Con gái nghĩ thầm: "Hồi đó mới 3 tuổi, mẹ cũng đã dạy mình đọc chữ đấy thôi!". Suy nghĩ ấy lướt nhẹ qua con gái như một làn gió, nhưng bất giác con gái giật mình...
***
Lúc 3 tuổi, con gái còn ham chơi, nhưng thấy con sáng dạ, mẹ đã dạy cho con đọc chữ. Hết một năm trời, con vẫn không tiếp thu nổi những con chữ a, b, c, mẹ vẫn kiên trì chỉ, dạy...Dần dà con biết phát âm, đọc chữ trôi chảy. Bà con, cô giáo ở trường mầm non khen con tấm tắc. Con đâu biết để được vậy, mẹ đã hao tâm khổ trí đến mức nào...
Con gái lớn lên. Tất cả những việc nấu ăn, thêu thùa, vẽ trang, mẹ đều chỉ cả. Có một món canh chua đơn giản mà con nấu hoài không xong, vài lần không muốn đụng vô nồi chảo. Mẹ khuyên: "Kiên trì sẽ thành công thôi, không có thất bại, chỉ có "thành công bị trì hoãn". Con vâng lời, kiên nhẫn học theo mẹ, thầm khâm phục sự nhẫn nại của mẹ vì con...
Con đi thi học sinh giỏi. Mẹ chở tới nơi, ngồi chầu chực đến trưa, rồi mang cơm cho con, sau đó ngồi ghế đá đợi tiếp đến chiều, chở con về lại còn phải nấu cơm, làm đồ ăn, soạn giáo án và học bài ở đại học. Mẹ vẫn không than vãn một lời...Ấy vậy mà con chỉ giúp mẹ một buổi, đã than vãn như vừa làm một công việc tay chân nặng nhọc dữ lắm...Bất giác con thấy thương mẹ....
1h sáng, mẹ vẫn cặm cụi ngồi thực hành trên máy vi tính, tay rê chuột một cách khó khăn, mẹ nói một mình: "Học ở Sư Phạm cách đây một năm rồi, mà không chịu thực hành lại, bây giờ sao mà nhớ!". Con gái mang cho mẹ ly sữa, ôm mẹ. Bóng của hai mẹ con in trên vách tường. Mẹ mừng rỡ nói: "Mẹ làm được rồi nè, con thấy chưa! Đó, Power Point chạy rồi đó!". Mắt mẹ quầng thâm nhưng ánh lên niềm vui. Mắt con long lanh vì chực khóc.
Mẹ ơi!
Twinkle