Đi tìm việc làm...Đến đâu người ta cũng quát tháo mình, đuổi như đuổi hủi. Suốt cả buổi dầm mưa dãi nắng mà chẳng công ty nào nhận...Nhân viên thì cứ gắt gỏng, y như thể ta đánh mất thứ gì của họ vậy...Sự chờ đợi, hy vọng làm ta hụt hẫng, tủi thân...Cuộc sống xám xịt...
Bước vào một quán bán thức ăn nhanh, nhận ngay một nụ cười thật tươi từ cô nhân viên phục vụ. Cô ấy tỉ mỉ, cẩn thận giới thiệu các món ăn, nhẹ nhàng trả lời những câu hỏi ngớ ngẩn của một người lần đầu tiên ăn fastfood. Ra về còn được mở cửa, chào tạm biệt...
Chợt cảm thấy ấm lòng...
***
Học bơi. Thầy quát tháo liên tục khi không dám bơi chỗ nước lớn. Đạp chân, quạt tay ở chỗ sâu thật sâu đến mức không chống chân tới. Bỗng hụt chân, chìm dần...
Một cánh tay nào đó không rõ, nhanh như chớp, kéo mạnh, thốc người lên và đưa dạt vào bờ. Uống một bụng nước, mũi tèm lem, hơi thở yếu ớt, nhưng thầm biết ơn ân nhân của mình.
Đang còn hoảng hốt, chưa kịp định thần thì một thằng nhóc không quen chợt bơi lại: "Bơi được chưa?". Ta im lặng. "Cố gắng bơi nha". Một cái gật đầu nhẹ đáp lại, vừa tỏ vẻ đồng ý, vừa muốn gửi lời cảm ơn...Định nói thêm một điều gì đó thì thằng nhóc đã bơi đi xa lắm rồi...
Nước hồ bơi lạnh quá, nhưng sao ấm áp thế này...
***
Chạy xe ngoài đường. Thơ thẩn giây lát nên mém va quẹt với xe khác. Những câu chữ không mấy văn hoá cứ tuôn ra ào ạt. Bực mình. Khó chịu...
Một chiếc xe chạy song song. Anh thanh niên nói to: "Gạt chống lên chị ơi!". Nhìn xuống, cái chống xe chực quẹt xuống mặt đường, anh ấy không nói, không khéo xảy ra tai nạn...Nhìn ngước lên, chiếc xe gắn máy ấy chỉ còn là một chấm nhỏ phía cuối đường chân trời...
Một ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn....
***
Đứng dưới trời mưa tầm tã đợi ấy. Một tiếng đồng hồ. Hai tiếng đồng hồ. Vô vọng. Chực khóc...Đã trễ rồi, không ai đón, làm sao về đến nhà?
Thằng bạn trong lớp chạy xe đạp ngang qua. Thấy ta rấm rứt khóc. Hắn hỏi. Rồi bảo lên xe đưa về nhà. Chiếc xe đạp cọc cạch,cũ kĩ. Hắn nhường cho chiếc áo mưa tồi tàn, người ướt mem...
Chiếc tay ga của ấy trờ tới. Hắn nói hắn ngủ quên, và dùng những lời lẽ ngon ngọt. Không thuyết phục được,hắn bỏ đi,kèm theo câu: "Tưởng ngon lắm à, thôi chia tay vậy nhé!"...
Bỏ ngoài tai tất cả. Thằng bạn quay mặt qua: "Ấy có bị ướt hông?". "Hông!". Nói rồi cười mỉm. Trong áo mưa ấm quá. Bất giác tim đập rộn ràng...
***
Biết bao nhiêu lần ta ấm lòng rồi, không thể nhớ hết. Nhưng ta biết, và hiểu, cái sự ấm áp đó vẫn luôn sưởi ấm tâm hồn ta, nuôi dưỡng thành một ngọn lửa nóng dần...
Có lẽ, đến lúc ấy, ta sẽ mang lại sự ấm áp cho những người khác. Và ta cũng sẽ vô hình, không là gì cả trong cuộc sống của họ, nhưng ít ra, ta làm họ thấy ấm lòng...
Twinkle