Câu chuyện 1: Hy đang quen một người. Hắn là ca sĩ. Hai đứa quen nhau được hơn một năm rồi. Khi hắn xuống Cà Mau hát, Hy và hắn mới gặp nhau, nhưng chỉ được nói chuyện chứ chẳng được đi chơi riêng gì cả (vì ông bầu rất khó). Hy thấy nếu cứ như vậy thì tình cảm giữa Hy và hắn sẽ bị chia cắt, thế nào cũng dẫn đến chuyện nghi ngờ nhau. Thế là Hy quyết định lên thành phố để học để tiện việc gặp mặt và đi chơi với hắn. Nhưng không hiểu sao khi Hy nói ra quyết định này hắn từ chối và tìm đủ mọi lí do để ngăn cản. Chỉ khi Hy hứa không lên thành phố học nữa, hắn mới nói chuyện ngọt lại. Hy nghĩ hắn không thật lòng với Hy, vì nếu hai người yêu nhau, ai cũng muốn người yêu lúc nào cũng ở bên cạnh mình, vậy mà hắn... Hắn làm vậy là sao hả Ếch con? Bây giờ Hy nên làm sao với hắn? Hy muốn biết tình cảm hắn dành cho mình thế nào?
Khả Hy - Cà Mau
Ếch con trả lời: Gặp người ta chỉ vài lần, chưa có dịp đi chơi riêng, ấy thế mà Hy đã nghĩ đến chuyện chuyển lên thành phố học để được... đi chơi với người ta, như thế có phiêu lắm không? Cũng may là hắn kịp thời dập tắt... phút nổi hứng bất tử
|
|
Ảnh: N.B.S |
của Hy, nếu không thì không biết hậu quả sẽ thế nào? Hy sẽ xoay sở thế nào khi “đơn thân độc mã” lên thành phố? Có lẽ hắn cũng cảm nhận được cái gọi là quyết định của Hy là “điệp vụ... bất khả thi”. Khoan nói đến chuyện yêu hay không yêu, hắn có thật lòng hay không, câu hỏi đặt ra ở đây là: Hy có ảo tưởng hóa về tình yêu không? Ếch con nghĩ cái gọi là tình yêu kia giống với tình cảm fan dành cho thần tượng hơn. Chỉ nói chuyện với người ta vài câu mà Hy đã... phóng tác ra đủ thứ chuyện rồi. Thái độ kiên quyết của người ta là câu trả lời rồi đó, mong Hy “hạ cánh” an toàn.
Câu chuyện 2: Suốt năm học cấp 1, 2 mình luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi. Điều này làm mình cảm thấy hạnh phúc và ba mẹ mãn nguyện. Nhưng Ếch con ơi, niềm vui đến với mình chỉ có thế. Lên cấp 3, tự dưng sức học của mình xuống dốc trầm trọng, rớt xuống loại trung bình. Ở lớp, mình hay có cảm giác buồn vu vơ mỗi khi có làn gió mát thổi qua. Mình cứ lơ ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ và suy nghĩ đủ thứ chuyện. Đầu năm lớp 11, mình gặp một người lớn hơn mình hai tuổi, học giỏi và rất... quyến rũ. Mới gặp lần đầu, mình đã có cảm giác sao sao ấy. Sau lần đó, mình cảm thấy giữa mình và người ta hợp nhau về tính cách lẫn lời nói. Thế rồi người ta nhận được giấy báo đậu đại học và lên thành phố học. Mình hụt hẫng nhưng vẫn hạ quyết tâm học tập. Song, nghĩ thế thôi chứ thực hiện được lại khó vô cùng. Ngày nào mình cũng dành ra 2 tiếng đồng hồ để nhìn ngắm và nghĩ ngợi về người ta, không học hành gì được. Tại sao mình cứ mãi như thế hả Ếch con?
Cỏ dại khó xử - Vũng Tàu
Ếch con trả lời: Mơ mộng vẩn vơ là biểu hiện thường thấy của tuổi mới lớn, thế nhưng, mơ mộng đến mức một làn gió cũng khiến bạn... tức cảnh sinh tình thì đúng là trầm trọng thực. Đọc hết thư, Ếch con chẳng thấy một tín hiệu có thể hi vọng được từ người quyến rũ kia, có chăng chỉ là tình cảm đơn phương từ phía bạn? Muốn triệt tiêu những cơn mơ mộng, sao bạn không thử chọn một chỗ ngồi cách xa cửa sổ, thỉnh thoảng nhờ đứa bạn véo mình một phát mỗi khi có dấu hiệu... lên mây. Rủ bạn bè học chung cũng là một cách “đánh bật” nỗi nhớ đáng ghét kia đó bạn.
ẾCH CON