Chúng làm vơi đi những lo lắng mà không gây hại cho người khác, động viên nhau vượt lên trong những lúc gian khó, đó là những lời "nói dối vàng"!
SINH NHẬT “BUỐN”
Mình học ở thành phố Hồ Chí Minh trong khi “nhóc” học ở Nha Trang. Hai đứa chỉ biết liên lạc với nhau qua chat và điện thoại. Lần đó, “nhóc” bảo “nhóc” phải tập trung ôn thi vào lớp chọn, sẽ ít liên lạc với mình. Trùng hợp là trong khoảng thời gian “nhóc” bế quan luyện thi đó cũng là ngày sinh nhật của mình. Không nói ra nhưng
mình hi vọng “nhóc” sẽ nhớ sự kiện đặc biệt đó, sẽ gọi điện chúc mừng mình. 6h sáng, điện thoại mình không có tin nhắn. Đợi đến 12 h trưa, vẫn không có gì. Từng tích tắc trôi qua mà lòng mình như lửa đốt. Mình nhủ thầm: “Nhóc bận ôn thi đến quên cả ngày sinh nhật của mình luôn rồi!”.
8h tối hôm đó, đột nhiên “nhóc” gọi điện, bảo rằng: “K xuống sân đón bạn mình đi. Nhóc có nhờ nó mang đến K một món quà đặc biệt.” Mình vui sướng muốn nhảy cẫng lên.
Niềm vui vỡ oà khi xuất hiện trước sân không phải là nhỏ bạn mà là “nhóc”, mặt bơ phờ hốc hác sau một chuyến đi dài.
(Điệp viên 007)
NGƯỜI ĐƯA “KHĂN GIẤY”
Chơi chung với nhau 6 năm, “ấy” luôn là người đưa khăn giấy khi mình “tan nát cõi lòng” vì một hotboy nào đó. Hai đứa như có 1 “thoả thuận” ngầm kì lạ: “Ấy đóng vai “bạn trai”, chia sẻ với mình khi mình cần”. Mình cũng thấy thật không công bằng khi chỉ trút cho “ấy” những nỗi buồn, nhưng rồi mình vẫn an tâm rằng “ấy” thương mình như 1 người bạn tri kỉ, sẽ không bao giờ quay lưng với mình.
Vậy mà, hôm đó, “ấy” hẹn mình đi ăn tối, ấp úng: “Mình thật sự mệt mỏi khi suốt ngày cứ phải nghe N kể lể, khóc lóc. Hình như mình hết quan tâm N như trước rồi.” Mình giận, không muốn liên lạc với “ấy” nữa.
Hai tuần sau, mình nhận được tin ấy đi Úc du học. Trước khi đi còn “giới thiệu” cho mình người bạn thân nhất của ấy: “T tốt lắm, N có thể thay mình tâm sự với N khi buồn.”
“Ấy” đi rồi, T mới cho mình biết: “ấy” chỉ nói dối là ấy “hết quan tâm” mình cho mình khỏi buồn khi “ấy” đi thôi chứ 6 năm qua, lúc nào “ấy” cũng xem mình là bạn gái tốt nhất. Tự nhiên tim mình mềm nhũn. Không dám nói trước điều gì, nhưng nếu là tình cảm thực sự, 2 năm sau, khi “ấy” trở về, mình vẫn muốn tìm đến “ấy” để được đưa khăn giấy khi buồn cũng như vui.
(Lytao…@yahoo.com)
GẤU MÈO