HỘC BÀN, CA SÁNG VÀ CA CHIỀU
Năm 17 tuổi, Trường nhát hít à, đặc biệt là với mấy bạn gái. Mỗi lần đứng trước mấy nàng là y như rằng Trường đều ấp úng không nói được lời nào. Năm đó lớp Trường có một cô bạn dễ thương lắm, vừa hiền lại vừa học giỏi. Nói thiệt, Trường cũng hơi “kết kết” người ta, muốn rủ người ta đi ăn... bò bía cho vui nhưng chưa biết làm cách nào. Một lần vô tình Trường nghe cô bạn ấy than phiền rằng hổng biết tại sao hộc bàn của cô ấy lúc nào cũng đầy... rác, mà toàn là “tàn tích” của đồ ăn và mấy bịch nước mía. Đoán là “sản phẩm” do lớp ca chiều để lại, Trường bèn “ra tay nghĩa hiệp” giúp cô bạn kia viết một bức thư để trong hộc bàn: “Gửi bạn học ca chiều! Bạn đừng xả rác trong hộc bàn nữa, mất vệ sinh lắm. Cảm ơn bạn!”. Ngày hôm sau, thay vì nhận được bức thư trả lời, cô bạn kia lại nhận một... đống rác còn to hơn bữa trước. Trường tiếp tục viết thêm một bức thư: “Mình nói thật đó, bạn đừng xả rác nữa, cám ơn!”. Hôm sau, câu trả lời vẫn là... rác để đầy hộc bàn. Tức khí, Trường quyết định rủ cô bạn kia ở lại đến chiều hòng tìm ra “thủ phạm”.
Giờ ra chơi. Canh mãi Trường mới hẹn được “chủ nhân” ngồi chỗ của cô bạn lớp sáng ra “nói chuyện”. Đó là một tên con trai mặt mũi rất “ngầu”. Ban đầu hắn cứ bào chữa vì chuyện xả rác ấy chẳng liên quan tới ai, nhưng khi biết “khổ chủ ca sáng” phải dọn dẹp thế nào hắn mới thôi. Một “bản cam kết không xả rác” được... viết ra giấy. He he, sau vụ thương lượng này, Trường không những “ghi điểm” trong mắt cô bạn kia mà còn có thêm một người bạn mới (cái tên mà khoái xả rác học ca chiều chứ ai). Biết sao không, “tám” với hắn một hồi mới “lòi” ra cả hai đều mê đá banh, thế là a lê hấp, trở thành “bồ tèo” liền...
DOANH NHÂN, QUẢN TRỊ MẠNG HAY... CẦM MIC?
17 tuổi, ước mơ của Trường là trở thành doanh nhân. Ai dè ước mơ ấy bị “sang ngang” vì một buổi thi văn nghệ trong trường. Do năm lớp 11 mới chuyển qua trường Nguyễn An Ninh học, bạn bè chẳng quen ai nên Trường quyết định “làm quen” bằng cách đại diện lớp đi thi văn nghệ. Lên biểu diễn mà tim Trường đánh lô tô liên tục, chỉ biết đứng một chỗ hát, vậy mà cuối cùng Trường đoạt giải 3. Trường còn nhớ phần thưởng lúc đó gồm một chiếc cúp, một bằng chứng nhận và một... cành hoa hồng (quí lắm à, Trường cầm cành hoa ấy suốt buổi hổng dám tặng ai hết trơn). Sau lần thi ấy, cô Nguyệt - một giáo viên trong trường - đã khuyên Trường nên theo nghề ca sĩ. Thế là Trường đăng kí học thanh nhạc, tham gia một số cuộc thi hát và... hì hì... trở thành ca sĩ. Nếu không có cuộc thi đó và lời khuyên của cô Nguyệt, dám bây giờ Trường phải suốt ngày “vật lộn” với máy vi tính lắm à...
VÀ TUỔI 17 TRONG... BAY ĐẾN ƯỚC MƠ 7
Với chủ đề Cổ tích tuổi 17, chương trình Bay đến ước mơ năm nay sẽ hứa hẹn rất nhiều điều bất ngờ và độc đáo. Ngay bản thân Lam Trường - một trong những ca sĩ đầu tiên nhận lời tham dự - cũng đang ráo riết chuẩn bị một tiết mục thật đặc sắc cho riêng mình...
* Đã nhiều năm tham gia BĐƯM, anh có cảm nhận gì về chủ đề năm nay?
- Tuổi 17 là một lứa tuổi nhiều ước mơ, nhiều hoài bão và tất nhiên chương trình về chủ đề này sẽ có nhiều điều thú vị để làm, để sáng tạo. Chỉ mới nghe qua tên chủ đề, Trường đã cảm nhận nếu tham gia mình sẽ có dịp “sống lại” một thời mực tím nhiều mơ mộng.
* Vậy anh đã chuẩn bị gì cho tiết mục của mình?
- Trang phục sẽ trẻ trung, năng động hơn. Trường dự định đặt một ca khúc hoàn toàn mới hát riêng cho chương trình năm nay, một ca khúc rất teen và đúng chất tuổi 17. Hát BĐƯM xong, Trường sẽ thu âm ca khúc này vào CD mới nhất luôn (“nóng sốt” chưa?)
VIỆT HÙNG thực hiện - Ảnh: Q.HUY
SAU WORLD CUP, BAY ĐẾN ƯỚC MƠ 7 TƯNG BỪNG KHAI MẠC...
BAY ĐẾN ƯỚC MƠ 7 ĐÃ KHỞI ĐỘNG!
Chương trình ca nhạc - thời trang Bay Đến Ước Mơ 7 gây quĩ học bổng Trần Văn Ơn - Thành Đoàn TP.HCM đang chuẩn bị ráo riết để ra mắt khán giả (dự kiến chương trình sẽ diễn ra vào hai đêm 20 - 21/7/2006 tại sân Lan Anh). Ngoài Lam Trường sẽ còn những ca sĩ - nghệ sĩ nào tham gia? Họ sẽ tung ra những “chiêu lạ” gì để chương trình thêm ấn tượng? Mời bạn đón đọc Mực Tím tuần sau!