Muc Tim Online
MucTim Online - CLB XiTin
 
Muc Tim Online
Sinh viên "tầm gửi"
Teen Vĩnh Long đến với xứ Phù Tang
Teen “chơi trội”
Tháng yêu thương
Stop cái mồm lanh chanh
Vật thể lạ thời @
Khi teen "send all list"
Tuổi 20
Những chuyến đò đưa khách sang sông
Người của công việc
Muc Tim Online - Muc Tim Dac Biet
MucTim Online - Dat Bao
 Chân dung tuổi mới lớn
 
Lên phố (MT 728 - 6/5/2006)

 

Các vì sao đã về ngủ ở một nơi nào đó. Đêm qua chúng sáng quá, nên giờ còn vương chút lấp lánh trong mắt con bé mê sao trời. Và vài ngôi sao bé tí, từ lâu rồi, gởi mình trên chiếc nhẫn bé nhỏ, nằm trong tiệm kim hoàn gia đình Tài.

Con bé dừng lại trước tủ trưng bày, nhìn chiếc nhẫn bằng đôi mắt trìu mến. Ánh mắt đó khiến người ta dễ hiểu lầm lắm, người ta vẫn bảo người tham thấy vàng là sáng mắt.

- Tính đánh cướp hả?

Hân hướng cái liếc... thù về phía Tài đang cười nham nhở. Thù cũng phải!

- Bây giờ còn hai trăm mười lăm, bớt năm ngàn luôn, mua đi, chờ bà hai tháng rồi đó nghen.

Hân tỏ ra hờ hững, bất cần.

- Ế thì có! Hai ngàn, bán hôn?

Tài cười ha hả đầy mỉa mai.

- Đi mua nhẫn cỏ đi!

Hân nhìn theo thằng bạn đang đứng xõng người đạp xe vùn vụt mà lòng đầy tức tối. Đâu phải chỉ lúc này, mà Hân liếc thù, tức tối từ lâu rồi. Tài làm chi cái nhẫn bé bé xinh xinh, đính lên vài cái hột gì đó lấp lánh như sao trên trời. Rồi giở giọng... nhà buôn với Hân: ÒBà thích sao lắm phải hôn, bà nhìn đi, giống sao trên trời hén, mua đi tui lấy vốn thôi, chỗ quen biết!Ó Máu tham con bé nổi lên như sóng biển. Con bé muốn sở hữu vài vì sao trên trời. Sao chỉ có vào đêm, có chiếc nhẫn này rồi, đi dưới nắng ban ngày, con bé vẫn thấy sao lấp lánh. Nhưng viễn cảnh hạnh phúc ấy chỉ thật sự có ý nghĩa khi Hân rinh chiếc nhẫn ấy về bằng tiền của mình...

Luống đất trồng hoa giải trí sau nhà thành tấc đất tấc vàng. Tưới cho luống rau tía má một thùng, Hân tưới cho rau mình hai thùng. Đi chợ dư vài ngàn, Òtạm thời giữ đóÓ, lần sau có đi khỏi chờ đưa tiền. Mua rượu cho tía, tiền dư con giữ. Tía xỉn không khéo lại rơi mất! Khỏi ăn vặt, vừa tiết kiệm thời gian lại vừa có một ngàn bỏ ống. Nếu trong lớp có đói quá thì quay sang nhìn Tài, rồi nuốt cục tức xuống cho đỡ đói - nếu không phải tại Tài thì nó đâu tham nhẫn, mà không tham nhẫn thì làm gì đói.

Tiền đã đủ nhưng đó là cả một quá trình tích góp, làm sao nỡ rời ra chứ. Nhưng con sóng tham nhẫn thì cứ ngày đêm rì rào. Nên mỗi sáng vẫn có con bé áo dài trắng thướt tha dừng lại trước cửa tiệm kim hoàn để... đợi bạn đi học. Sáng nay nhìn thế cũng đủ rồi. Hân đạp xe và ngoái lại cười với các vì sao ban ngày lần nữa...

* * *

Hân không quẹo xe vào nhà mình mà vào nhà hàng xóm. Hôm nay là thứ sáu, Hân sẽ hỏi: anh Nguyên tuần này có về không cô? Trước nay Hân vẫn hay hỏi thế, hỏi cho có lệ, là đứng bên nhà hỏi sang. Nhưng dạo này lại khác.

Từ khi lớn chút xíu, con bé đã thích ngắm sao, đêm nào cũng thế, trời mưa cũng ra ngó nghiêng hướng này hướng kia dù biết sẽ chẳng thấy được gì. Không chiêm nghiệm điều gì, không triết lí sâu xa nào hết, chỉ đơn giản ngước lên thấy lấp lánh, thấy đẹp vậy là ngồi giữa sân ngắm. Chỉ cần vài phút thôi là con bé thấy thoải mái, nhẹ nhàng, sau đó ngủ thật ngon. Khi có một ngôi sao nào rơi, Hân không suy đoán hay ứơc nguyện điều gì, con bé chỉ nói một mình: trời ơi, uổng quá! Anh Nguyên làm trên thị xã, cuối tuần nếu rảnh thì về quê. Lần trước có anh họa sĩ theo về. Hân tìm được... tri âm. Anh Nguyên nào giờ chỉ ậm ừ khi Hân bảo sao đẹp. Còn anh Thọ thì khác, họa sĩ mà, ra hàng rào ngồi nhìn sao mải miết với Hân.

- Đố Hân chứ sao trên trời giống như cái gì?

- Không biết - con bé có vẻ thẹn thùng.

- Suy nghĩ đi ?

Hân bắt đầu vừa nghĩ vừa nghe anh Thọ kể về thị xã. Thị xã sắp lên thành phố, đẹp lắm! Anh thọ vẫn hay nhìn đèn đường từ trên gác trọ. Rồi anh Thọ kể chuyện hóng mát bên bờ sông, đèn màu lung linh đẹp thế nào. Xem ti vi Hân vẫn biết thị thành về đêm đẹp lắm.Và vẫn biết cái thị xã mà cả tỉnh đang tự hào vì sắp lên thành phố về đêm chắc chắn sẽ đẹp. Chỉ cần 30 phút đi xe máy, nhưng Hân chưa bao giờ lên thị xã vào ban đêm, chưa tận mắt thấy bảng hiệu, đèn màu, chưa hòa vào dòng xe pha đèn sáng rực.

Anh Nguyên gật đầu hứa.

- Lần sau về anh sẽ chở Hân đi phố đêm!

Anh Thọ mở ra trong Hân một không gian lấp lánh khác, anh Nguyên cho Hân một lời hứa. Không biết đèn và sao cái nào đẹp hơn - đôi lúc con bé nghĩ thế. Hân tưởng tượng về một thị xã vào đêm, một ngày anh Nguyên thực hiện lời hứa...

Chưa kịp hỏi, con bé đã nghe tiếng của anh Nguyên.

- Ê, bé...!

Anh Nguyên có về! Hân vuốt nhẹ hai bên vạt áo dài trắng vì vui quá, và vì cố giấu niềm vui ấy. Anh Thọ có về không nhỉ? Nó nghĩ thật nhanh.

- Bé, chiều mai anh chở đi chơi.

Vậy là anh Thọ không về! Nhưng cần gì điều ấy nữa, mai lên ấy sẽ gặp thôi. Cái ngày mong đợi đã đến. Vui quá, Hân ngồi bên thềm nhà cười một mình, bỏ quên cả xe đạp bên nhà hàng xóm.

Hân không tưởng tượng về đêm thị xã nữa, vì ngày lên ấy không còn xa xôi. Nhưng con bé phải nghĩ về chuyện khác, đi chơi đơn giản nhưng không đơn giản. Con bé không biết phải nói gì, diện mạo thế nào đây, đặc biệt khi phải gặp anh Thọ. Con bé nghĩ mãi, quên cả chuyện những luống rau sau nhà đang chờ tươi. Con bé đạp xe đi, mang theo nhiều ý nghĩ, mang theo cả tiền tiết kiệm được. Khi nhà đã lên đèn, Hân trở về, mang theo một thứ đã được đổi.

Tài đã niềm nở đón Hân.

- Chiếc nhẫn cuối cùng đã gặp được người có duyên.

Hân đưa tay xua Tài đi, không muốn những lời lẽ của Òthằng buônÓ làm nó phải quyết định sai lầm. Hân nhìn chiếc nhẫn, nhìn vào những bộ quần áo treo trên vách, rồi nhìn vào gương thử đồ, mỉm cười. Mua nhẫn hay mua đồ mới đi gặp anh Thọ? Nó không ngại nói thật với mình. Chiếc nhẫn bé thế thì người khác đâu dễ nhận ra nó đẹp, còn gặp anh Thọ thì phải sao cho trông được một chút! Những suy nghĩ lê thê đã được quấn gọn dần theo những vòng xe, giờ đây thì hoàn toàn gọn gàng, không có chút mâu thuẫn nào để nhỏ phaỉ bận lòng. Đã có quyết định cuối cùng.

* * *

Con bé đặt giày mới, quần áo mới, dây buộc tóc mới lên giường, nôn nao mong cho trời mau sáng, buổi học ngày mai qua thật nhanh, để chiều đến thật nhanh. Đêm nay con bé không ngắm sao. Ngày mai mắt con bé không vương lại chút lấp lánh của sao đêm, nhưng mắt con bé vẫn sáng, vì một lẽ khác. Đêm thị xã không còn xa.

* * *

Hân diện đồ mới, giày mới, chia tóc thành hai bím gọn gàng. Trông vừa ngây thơ, lại vừa có nét điệu đàng của đứa con gái mới lớn. Chiếc xe máy xuất phát từ chiếc cổng tre của hai nhà chung rào, ra khỏi lộ ấp, qua đường xã, rồi bon bon trên con đường liên huyện. Đêm thị xã rất gần. Hân cười nhiều, nói rất nhiều. Đôi khi Hân dừng lại đột ngột để nhớ xem lúc nãy mình đã nói chuyện này chưa. Đêm thị xã đã trước mắt. Anh Nguyên nghiêng đầu về phía sau.

- Đẹp không

- Đẹp - Hân gật đầu đầy háo hức.

Hân có thể nói gì hơn khi nhỏ đang lạc vào một thế giới lung linh, đầy màu sắc, đẹp hơn sự tưởng tượng. Nhỏ chỉ biết cười, biết nhìn mê say. Giây đèn giăng ngang một đoạn đường dài tựa hồ như một thảm sao bềnh bồng, trời đất gần kề. Hân thấy mình thật cao lớn, chỉ cần đưa tay ra là có thể với tới. Anh Nguyên chẳng nói gì, cứ để đèn màu như chiếc nôi, nhạc và kèn xe như khúc ru, ru Hân vào niềm say mê mới : phố đêm. Anh Nguyên cho xe chạy vọt lên, gật đầu chào cô gái chạy cùng chiều.

- Ai thế ?

- Bạn gái anh Thọ đó, đẹp không?

Hân quay đầu về sau, hình như có chiếc xe nào đó pha đèn vào mặt, làm mặt nhỏ nóng ran.

Hai anh em tiếp tục chạy qua các con đường. Dòng người mỗi lúc càng đông. Kèn xe cứ inh oỉ, nghe muốn điếc tai. Xe nhiều thì khói cũng nhiều, dễ bị ngợp thở. Hân không còn cười như trước. Đèn đường không còn đẹp.

- Thôi mình về anh Nguyên ơi!

- Sớm vậy, không ghé anh Thọ à?

- Thôi...

- Ừ, thì về.

Hân cứ nghĩ mình sẽ trả lời câu hỏi tại sao của anh Nguyên. Nhưng không. Gần một giờ lái xe, chỉ một câu yêu cầu của Hân, anh Nguyên quay về mà không thắc mắc gì. Dường như anh cảm nhận được điều gì đó ở cô bé hàng xóm.

* * *

Đường ngoại ô thị xã vắng tanh, ếch kêu nghe buồn buồn, nhưng mát và dễ chịu. Hân tựa đầu vào lưng anh Nguyên, lặng thinh không nói.

- Đèn đường đẹp không?

- Cũng thường thôi! - Hân thở dài.

- Lúc nãy thích lắm mà?

- Chỉ là thoáng qua thôi.

- Cái gì thoáng qua, anh Thọ hay đèn đường? - Anh Nguyên cười.

Hân giả vờ không nghe:

- Hả ?

- Không có gì.

Nhỏ thấy mặt mình nóng lên vì xấu hổ. Hân muốn nhéo anh Nguyên thật đau, nhưng nó phải cố giả vờ thản nhiên, giả vờ như không có gì. Hai anh em đi qua những đoạn đường vắng nhà và đèn, chỉ có sao trên trời lấp lánh như nhảy múa theo khúc hòa tấu của ếch và côn trùng. Không có đèn sáng lấn lướt nên sao trời trông rõ và nhiều.

- Sao nhiều quá kìa Hân.

- Thôi kệ nó!

- Gì nữa đây?

- Phản bội sao chạy theo đèn, bây giờ còn mặt mũi nào nhìn nó chứ.

Anh Nguyên cười phá lên:

- Con nít mà dùng từ phản bội, nghe ghê quá đi!

- Người ta lớn rồi chứ bộ.

- Người lớn mà có chuyện thoáng qua, vội thích rồi vội chán!

Lần này Hân cũng nghe rõ, rõ như lần trước, nhưng Hân im lặng, im lặng suy nghĩ, không giả vờ hỏi lại như trước. Nó thấy mình trẻ con thật. Sao không phân biệt được cái nào là sở thích, cái nào là thoáng qua, là hào nhoáng. Đèn đường thị xã, đồ mới, anh Thọ có là gì chứ. Sao trên chiếc nhẫn tuy nhỏ bé, không ai thấy, nhưng đó là niềm vui của Hân, là cái đáng để Hân cố công hai tháng dành dụm. Ừ, tại mình trẻ con. Ý nghĩ đó làm Hân thấy dễ chịu hơn. Hân nhìn lên bầu trời đêm, các vì sao như mỉm cười chào đón. Sao trời là sao trời, không giống cái gì hết!

Lúc nãy trong thị xã, đèn sáng qúa nên không thấy được ngôi sao nào hết. Rồi vài tháng nữa, nhất định Hân sẽ lên thành phố học. Đèn đường đẹp hơn, sáng hơn nhiều. Ừ thì Hân cũng thích, nhưng Hân thích sao trời hơn.Vùng trời mới sáng đèn ấy, các vì sao sẽ bị ánh sáng che khuất. Có chiếc nhẫn, Hân sẽ giữ được các vì sao bên cạnh mình.

Hân cho tay vào túi, móc ra đồng năm trăm còn sót lại. Chỉ còn vài tháng nữa thôi… Hân bắt đầu lại từ đồng năm trăm này.

Trương Văn Tuấn (Bến Tre)

 
         
 
MucTim Online
Hai kẻ trên xe buýt (MT 727 - 6/5/2006)
 
Anh ơi nhìn sang bên trái đi
Hai kẻ trên xe buýt
Mưa tan trường
Món quà đêm giáng sinh
Đôi mắt ban mai
Mắt một mí (kì 1)
Lên phố
Mọi cô gái đều cần kẹp tóc
Không thể không nghĩ về...
Có gió bụi trong lá
 

Truyện thơ

Cái bạt tai
Có phải cái gì cũng tính toán đâu!
Sông trăng
Đường chân trời
Thơ (MT726)

Vườn văn

Vườn văn (MT726)
Vườn văn (MT727)
Vườn văn (MT728)
Vườn văn (MT730)
Vườn văn (MT731)

Đi dưới mưa hồng

Đi dưới mưa hồng (MT713)
Đi dưới mưa hồng (MT716)
Đi dưới mưa hồng (MT711)
Cuộc du ngoạn Tô Châu - Hàng Châu
Đi dưới mưa hồng (MT692)
 
Tòa soạn Đặt báo Liên hệ Quảng cáo Unicode

Báo Mực Tím Điện Tử - cơ quan của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh TP.HCM. Tổng biên tập : Lê Thế Chữ.
Giấy phép xuất bản số
90 /GP-BC, ngày 7-7-2005 của Bộ Văn Hóa Thông Tin.
Địa chỉ
: 12 Phạm Ngọc Thạch - Quận 3 - TP.HCM. Điện thoại : (08).8297817 Fax : 84.8.8225437
Email : khanqdo-muctim@hcm.vnn.vn
© 2004 - 2008 Bản quyền thuộc về Báo Khăn Quàng Đỏ. Ghi rõ nguồn Mực Tím Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website.
Phát triển bởi FPT Telecom.