Có vô vàn trường hợp xảy ra với xe đạp. Nhưng thôi, kể ba cái sơ sơ là đủ rồi.
Một, chở ngoại đi chùa. Cái này hơi phê, năm nào cũng diễn vào ngày mùng 1, phê nhất là việc cúng “rất dài và rất lâu” của ngoại. Hên thì về sớm một chút. Xui thì ngoại gặp bà bạn già và buổi sáng đẹp trời coi như toi.
Hai, chở nàng đi nhong nhong, đi bất cứ đâu, miễn là đi. Cái này thì hên, ít khi xui. Tuy vậy thỉnh thoảng cũng có hơi xui xui, như năm ngoái, nàng bỗng dưng nhớ đến thầy cô, cô nào không nhớ, nhớ ngay cô toán, cái môn mà tôi hơi ẹ, thỉnh thoảng thì không thuộc bài, thỉnh thoảng thì bị cô gởi giấy về thăm hỏi phụ huynh, thỉnh thoảng thì... Nhưng được cái nhà cô ở xa, qua hai con sông, một cánh đồng, trên đường nhiều cây lá, vào ngày trời nắng ráo hoa vàng ươm dọc theo lối đi, nhưng quan trọng nhất là vào tới nhà cô thì hai ống quần đầy cỏ may. Gặp cô toán thì đương nhiên không biết nói chuyện gì rồi, trong trường hợp đó đem cái ống quần lên gỡ cho tới lúc ra về chứ sao, lại vẫn giữ được trạng thái tự nhiên. Vòng về ăn chè dọc đường cũng có đôi lúc hai đứa rơi vào tình thế cỏ may - không biết nói gì - lại đem ống quần ra gỡ tiếp.
Cái cỏ này cũng ngộ nhỉ! Ờ, ngộ. (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may). Nhà cô cũng xa thật. Ờ, xa chớ. Đạp xe muốn hụt hơi luôn. Bộ mệt lắm hả? Ơ, không, nói cho vui vậy mà. Đạp cũng bình thường. Chỉ có lúc qua hai con sông là hơi mệt mệt. Thế lúc qua cánh đồng? Thì cũng hơi mệt mệt. Vậy hả! Ờ, nhưng khỏe ra ngay. Cũng bình thường. (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may). Đúng là vàng thiệt. Cái gì vàng? Thì cái hoa lúc mình đi qua cánh đồng bông đó. À, ờ, vàng thiệt, cũng không biết nó là hoa gì. (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may). Chắc là hoa dại. Vậy hả. Thì đoán vậy mà. Ờ, mà chắc là hoa dại thiệt. (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may). Hay nhỉ! Cái gì hay? Thì hoa dại đó. Nó vàng thật. Ờ, thì cũng hơi vàng vàng, nó vàng là đương nhiên rồi. Hoa vậy mà kêu hơi vàng vàng. Ờ, thì nó cũng vàng khè. Hoa dại thường thường vàng khè. (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may). Hoa hướng dương có phải là hoa dại đâu sao cũng vàng khè? Ờ, thì... không vàng khè thì thôi. He he... (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may). Lan thích màu vàng nhất. Vậy hả. Thế Lan có ghét màu gì không? Lan ghét màu đỏ. Vậy à! Thế có ghét bông hồng không? (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may). (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may). (Im lặng năm phút, gỡ cỏ may).
Xong, đi về. Hai cái ống quần sạch trơn.
Đó là lúc hên. Xui thì gặp mưa, qua hai con sông, qua một cánh đồng, trên đường nhiều cây lá, lại không đem áo mưa, sình đất dính chèm nhẹp...
Thôi, không nói nữa.
Ba, để có xe đạp chở ngoại và nàng, từ 25 tết phải lo sơn lại. Năm nay tụi trong trường rủ nhau sơn màu xanh bạch kim. Đang mốt mà. Để sơn được màu này phải sơn phun lớp trên lớp dưới, lớp bạc lớp vàng... Muốn phun phải có bình phun. Muốn có bình phun phải mượn thằng Tám X. Thằng Tám X lại mê em Lan. Đời vòng vo là thế. Thằng nào mượn cũng được. Miễn sao Tết đừng có chở em Lan là tao cho mượn liền. Mới 24 Tết thằng Tám X đã la toáng lên giữa trường. Thôi thì sơn tay màu đồng. Năm nào em Lan chả nhờ chở đi đâu đó. Láng giềng mà. Ra chợ mua cây cọ quệt quệt là xong. Tuy không đẹp bằng.
Đường ra chợ cũng hên xui, hên thì mua bán suôn sẻ, xui thì gặp thằng Tám X lần nữa. Mẹ hắn bán sơn mà. Năm ngoái đi thăm cô toán vui nhỉ? Hắn sẽ nói cái giọng đâm hông. Ờ, thì cũng hơi vui vui. Gặp cô giáo thì phải vui chứ, sao lại hơi vui vui. Ờ, thì vui chứ sao.
Ở đời, đúng là, cái gì mình ghét nhất thì lại hay gặp. Lại gặp nhiều lần. Thôi không nói về thằng Tám X nữa. Bởi không có hắn trên đời thì cuối cùng tôi cũng sơn được cái xe mà. Êm cái bụng. Chiếc xe sáng choang. Cái sườn ngang vạm vỡ. Dán cho cái mạc Helô. Bà ngoại thì đã có rồi, em Lan láng giềng thì đã có rồi, bây giờ chỉ còn mỗi việc đọc sách chờ đến mùng một.
Cuốn “Làm sao quyến rũ người ấy trong 20 phút đầu gặp gỡ” vừa mượn thằng bạn. Cuốn này chúng giành nhau dữ lắm, u đầu sứt trán mới mượn được. Cái bìa long ra với băng keo vá chằng vá đụp. Giá trị của một cuốn sách thường thường nằm ở chỗ băng keo ấy. Có khối cuốn tinh tươm thẳng thớm chả ma nào mượn. Như cuốn Đại số chẳng hạn. Nhưng thôi không nói chuyện Đại số ở đây. Lấy tờ báo bọc cái bìa lại, tránh tai mắt, chờ loài người đi ngủ thì lấy sách ra.
Đó là lúc 9 giờ. Thường thì loài người mẹ đã đi nằm, loài người bố lên gác nghe radio, loài người chị alô với loài người mới quen. Nhưng hôm nay, vì cuối năm, mọi thứ đảo lộn tùng phèo. Loài người mẹ nói, con trai nhổ tóc cho mẹ cái coi. Dạo này tóc mẹ bạc quá.
Thế là khung cảnh nhổ tóc êm đềm đã diễn ra. Ở đời, ta có thể từ chối hàng vạn điều, với thằng này, con kia, với kẻ thù, với thằng mặt rô ta ghét, cho dù chúng khinh khi ta, chửi bới ta, chặn đường đánh ta, không cho ta mượn bình phun sơn, nhưng, cũng có những điều ta không thể từ chối dù muốn vô cùng. Như cái việc nhổ tóc này đây. Như cái việc chở em Lan qua hai con sông, một cánh đồng vào ngày mưa bão ướt chèm nhẹp.
Tóc mẹ dạo này trắng nhiều quá. Chắc mẹ già rồi phải không con? Loài người mẹ nói. Ồ không, mẹ vẫn đẹp chán. Loài người ngoại nói, đúng đó, chỉ có ngoại là già thôi. Mẹ mày mười năm nữa cũng vẫn chưa suy suyển gì. Loài người mẹ nói, mẹ quá khen coi chừng con chủ quan thì khổ. Ngoại tuy già nhưng trông vẫn đẹp phải không con. Đúng là vậy. Ngoại vẫn còn đẹp chán. Thế năm nay cháu đích tôn có chở ngoại đi chùa nữa không? He he... đương nhiên rồi. Con sẽ chở ngoại đi suốt một ngày, nếu ngoại muốn.
Thế đấy, đãi bôi là thế. Mồm với mép.
10 giờ, xong phần nhổ tóc yêu thương và hứa hẹn lung tung. Tìm một cái góc nào đó kin kín để đọc sách thì phát hiện ra, từ ngày căn nhà được xây mới, gần như chả có chỗ nào riêng tư. Mọi chỗ đều sáng choang, bóng lộn và rất chung. Loài người chị xuất hiện ngay cửa.
Chở chị đi mua cái áo coi. Chị vẫn có thể đi một mình được mà. Nếu vậy thì chị mượn em làm gì. Chị muốn em tư vấn cho chị một chút. OK. Thì OK. Đi bằng xe đạp mới sơn của em nha. Em mệt lắm, em đạp không nổi đâu. Chị nặng bà cố luôn. Sao năm nay em yếu vậy. Năm ngoái chị thấy em chở con Lan đi ào ào có sao đâu, đừng có xấu xí với chị. Xe chị để ngoài tiệm sửa rồi. OK? Thì OK. Ờ, mà sao em không sơn xe màu xanh bạch kim? Kệ em. Em muốn màu đồng. Ngộ nhỉ. Ờ, mà cũng không sao. Chị cười. Năm ngoái hai người đi đâu mà đi xa dữ vậy. Thấy lãng mạn lắm đó nha.
Thế đấy, đãi bôi là thế.
Ở gian hàng bán quần áo, chị thử 27 cái cả thảy, cuối cùng đi đến quyết định lấy cái áo màu hoa cà, chả thèm nghe lời tư vấn. Sao lại là hoa cà? Ai mà biết được. Ở đời mà, giữa cả ngàn đóa hoa thì cũng phải yêu một thứ chứ sao. Về. 11 giờ đêm. Mất toi buổi tối.
11 giờ đêm là giờ Dracula chuẩn bị đi hút máu. Chị nói. Sao chị biết. Thì đọc trong truyện. Đố em, Dracula thích hút máu gì? Em không biết. Thì em phải suy nghĩ đi chứ! Em không thể nghĩ được. Thế chị nói máu gì? Đương nhiên là máu O rồi. Máu O là ngon nhất.
Tôi máu B, nhưng em Lan thì máu O. Tôi còn nhớ lần em bệnh, nhà lại ít người, thế là mẹ em nhờ tôi đi lấy kết quả xét nghiệm giùm. Dọc đường đọc trong bệnh án thấy ghi máu O. Nếu có ma cà rồng thì nó khoái hút máu em Lan là cái chắc rồi. Ơ, nhưng sao ma cà rồng gì ở đây.
Về đến nhà, vừa cầm cuốn “Làm sao quyến rũ người ấy trong 20 phút đầu gặp gỡ” lên là mắt nhắm tít, không sao cưỡng lại được. Đồng hồ gõ bum bum 12 giờ. Dracula đi hút máu rồi đây. Nhìn cuốn sách giơ cái bìa đầy vết thương thấy mà thương.
Tại sao người ta đi ngủ nhỉ. Tất nhiên khi hỏi câu này thì tôi đã mơ rồi. Có nhiều lí do để một người đi ngủ không? Chắc chắn là có. Tôi trả lời mình trong giấc mơ. Đi ngủ vì làm quá nhiều việc, thức quá khuya, có quá nhiều chuyện buồn, không muốn thức... Nhưng tôi chẳng tìm thấy lí do nào phù hợp với mình. Học chẳng học, chơi chẳng chơi, cũng không cần dậy sớm lắm.
Cuốn sách trong tay nóng hôi hổi. Thì nó cháy nên nó nóng chứ sao. Cháy phừng phừng. Cũng tại cái thói lãng mạn lãng nhách của tôi. Thay vì dùng đèn điện cho xong đi, không, tôi thích dùng đèn cầy khi đọc sách ban đêm. Báo hại, lúc đi tìm câu trả lời tại sao loài người đi ngủ thì cây đèn cầy ngã xuống, cong 180 độ. Và bốc cháy. Cuốn sách chỉ còn lại hai chương cuối. Chương 15: Sự hi sinh, đó là điều quan trọng nhất để quyến rũ người ấy. Cái này thì đương nhiên rồi. Chương 16, trời ạ, tôi không còn tin vào mắt mình. Làm sao lại có cái chương hay ho như thế chứ.
Sáng mùng một tôi than, tự dưng xương con nhức quá ngoại ơi, thế là ngoại ở nhà. Mùng hai ngoại đi cũng được, không sao cả. Ông Phật không bao giờ buồn chuyện này. Thế ngoại có buồn không? Cha mày, buồn cái gì mà buồn. Tôi vòng ra cửa sau rồi xách xe vụt qua nhà nàng. Tôi sợ mùng hai vác xác tới gặp thằng Tám X. Rồi hai thằng đụng độ nhau. Rồi lại phải cùng hắn và Lan gồng mình đi thăm cô toán, nhiêu khê quá.
Bởi đơn giản chương 16 nói tranh thủ chở nàng đi bằng xe đạp thật nhiều nơi, cũng là một cách nhen nhúm lòng nhớ nhung...
Đương nhiên nỗi nhớ không thể có ba người.
NGUYỄN NGỌC THUẦN