Chị hai cứ thấy mình sồn sồn tới nơi, sắp thành bánh mì quá lửa. Tuổi tím mộng mơ đã thành tím lè từ lúc nào. Thêm nữa, phải coi sóc đám đàn em lau nhau, tự chị hai bỗng thấy mình trưởng thành quá đỗi. Trưởng thành tâm hồn lẫn thể chất, từ bên trong đến bên ngoài, làm chị hai lắm lúc xù lông như con gà mái mẹ che chở cho đàn em nhỏ. Mà, đám đàn em thì có nhỏ nhoi gì cho cam. Mà, chị hai thì có vĩ đại được như gà mái mẹ gì cho cam...
Chị hai, nói không phải tự khoe, sở hữu một thân người đáng được gọi là thân bồ liễu. Mà nếu, ấy là nếu, cái sự gầy gò ấy được cộng hưởng bởi cái sự cao thì chị hai hẳn có thể vinh danh cho làng thời trang nước nhà. Nhưng chuyện chẳng suôn sẻ thế. Chị hai ngày ngày ngó thằng ba mà nghiến răng trèo trẹo, không biết tức ai, đổ lỗi cho thằng này cướp hết thước tấc của mình. Thằng quỷ sứ, tuổi mười bảy đẹp lồng lộng, ỷ mình cao, khoái kêu chị nó bằng "bà". Bà này, bà kia... Má chưa lớn tuổi mà hay bệnh lên bệnh xuống, bệnh chuyển hóa thành tính hiền lành dễ dãi với đàn con, thành ra chị hai tự cảm thấy mình phải thay má trọng trách giáo dục nặng như núi đá này. Mà đối tượng cần được quan tâm, quán triệt triệt để nhất, chính là cái thằng đang trong cái tuổi dở dở ương ương này đây. Tiếp theo là nhỏ tư. Chị hai mà muốn lôi nó đi đâu để "lên lớp", để "uýnh đòn" là y như rằng, bó tay chấm cơm (vì lôi nó đi đâu nổi). Nó cũng bự con hơn chị hai mà. Cuối cùng là con út. Hiền, mà khoái mè nheo. Ôm chị hai là chị hai... té. Nói vòng nói vo, túm lại là chị hai hơi bị thiếu chiều cao và thịt mỡ.
Mà đời thì... Hồng nhan bạc phận. Gần tết, không biết chị hai "khai quật" được đâu ông thầy bói xứ nào, gieo một quẻ bảo người thân con sắp có nạn, chỉ có con mới có khả năng giúp nó giải hạn này. Chị nghe vậy thì ngẫm nghĩ mãi. Đối tượng có thể gặp nạn nhất, lại chính là "người đàn ông duy nhất" trong nhà. Thằng ba dạo này đầu cổ lem nhem như chó gặm, tóc tai dựng đứng như đi dưới trời mưa bị sét đánh. Chị hai đọc "Tuổi chúng mình" (dầu từ lâu với chị hai, chỉ còn là "Tuổi chúng nó") biết tuổi này là cái tuổi ương ương chướng chướng rất cần được quan tâm theo dõi.
Hôm nọ, nó dắt về nhà chơi một con bé xinh xinh, mặt kênh kênh bảo: "Bạn cùng lớp ấy mà, bạn ấy tới lấy sách." Lấy sách mà một tuần lấy hai ba lần, lần nào cũng đi ăn kem, uống sinh tố. Hừm, thằng này tưởng chị nó khờ chắc? Nhìn là biết ngay bọn này mem mém bồ bịch. Gì chứ, chị mày cũng trải qua cái thời này rồi, không biết à? Chị hai đây có không biết bao nhiêu là kinh nghiệm... quân sư quạt giấy cho người khác. Ngày chủ nhật, chị hai lôi nó ra, thực hành ngay cái bài xưa xửa xừa xưa, mà các bậc người lớn "tua đi tua lại" không biết bao nhiêu lần "Nè em, tuổi còn nhỏ thì phải..." đến nỗi, chị nói câu đầu, em đã kết luôn câu sau "...lo học hành chứ gì?". Thằng ba kết một câu đơn giản: "Bà ơi là bà!" Chị hai chưa già, nhưng rất sợ bị kêu là bà cô không... bồ. Bà chị không bồ thì chính xác hơn. Nhưng chị hai không vừa, đốp ngay:
"Hiện đại nhất của giới trẻ ngày nay là mốt độc thân, tập trung cho sự nghiệp hoặc vui chơi du lịch, chứ đâu phải trò cặp kè chấm muối mè. Thử nhìn sang mấy nước phát triển mà coi."
Tới đây, thằng ba im ru, không biết vì sợ bị coi là lạc hậu, là "đang phát triển" hay là đuối lí, hay là chả buồn cãi nữa. Nó quẩy ba lô, chui tuốt lên phòng.
Sự lo xa hóa thành tâm bệnh, chị nhìn đâu cũng thấy... tội phạm. Thêm cái, chị đọc Conan nhiều, hóa ra lú lẫn, tưởng mình là thám tử. Chị hai tự lên kế hoạch điệp viên, theo dõi thằng ba. Sự "quan tâm sát sao" này được che giấu khéo léo dưới chiêu bài "dọn phòng" và "chăm lo bữa ăn giấc ngủ". Hôm nọ, thằng này dẫn về hai đứa bạn. Hai đứa "Em chào chị" ngọt xớt nhưng chị không ngừng cảnh giác. Lại giở chiêu "chăm lo bữa ăn", chị hai khuấy ba li nước chanh, để lên mâm đàng hoàng, nhẹ nhàng bưng lên, nhẹ nhàng đi chầm chậm, nhẹ nhàng dừng chân hơi lâu trước cửa phòng, nhẹ nhàng... nghe lén.
"Tao nói mày rồi, chơi mấy cái thứ đó không được đâu. Dính vào ma túy là không có thoát ra được..."
"Thằng này, mày nhát thì mày nói đại!"
"Ừ, nó hèn lắm mày ơi..."
"Mày nói cái gì?"
"Giỏi thì thử làm một phát với tụi tao coi".
Nguy rồi! Chị hai lập tức đạp cửa xông vào, "liều mình như chẳng có". Ba thằng kia trợn mắt ngó chị hai. Chị hai bình tĩnh lại ngay: "Ừ chị bưng nước cho mấy đứa, hai tay cầm li nên phải dùng chân đạp cửa đây". Bưng nước xong, rút vô trong phòng. Đóng cửa mà tim đập thình thịch. Trời, không ngờ thằng ba chơi với bạn hư hỏng tới độ này, mình phải tìm cách cứu nó trước khi quá muộn. Lại nghĩ, may là thằng này vẫn chưa "chơi" thứ đó, giờ phải tính cách sao cho êm để nó đừng xấu hổ mà cũng tách được bọn kia.
Nói là nói vậy thôi, chứ chị hai cũng ớn lắm, trước giờ chỉ toàn lí thuyết suông thôi, kinh nghiệm chiến trường phải nói là như chuột chù ra khỏi tổ.
Nhưng tới lần kế tiếp, hai thằng kia tới chơi, thì sau nhiều đêm trằn trọc trăn trở, gác chân lên trán suy nghĩ, chị hai đã mơ hồ nghĩ tới quyết định táo bạo mình sắp làm. Hôm đó, cũng như mọi khi, chị hai lại nghe (dĩ nhiên là lén) hai thằng kia dụ dỗ thằng em cưng đẹp giai của mình vào con đường nghiện ngập. Nghiến răng ken két, chị hai bình tĩnh chờ cho tới tận lúc hai đứa nó ra về. Chờ tới lúc thằng ba trở lên lầu. Chị hai len lén đi theo hai đứa kia.
Tới khoảng xa xa nhà, cho chắc chắn là thằng ba không biết, chị hai xông lên, trình diễn bộ mặt mà mình cho là "ngầu" nhất ra, nói ngay thẳng vào mặt tụi nó:
"Từ nay, chị cấm hai đứa không được tới nhà chị nữa, cũng không được phép bạn bè gì với em chị nữa nghe không?"
Tội nghiệp, nhiều thiếu nữ bị cái ảo tưởng về nhan sắc của mình, còn chị hai thì ảo tưởng về cái sự "ngầu" của mình. Bởi vậy, nhìn mặt chị hai, hai đứa kia chỉ có há hốc ra dòm, quên cả biểu lộ cảm xúc.
Hai đứa, tuổi "mười bảy tuyệt diệu", cao to, đứng đực mặt như ngỗng, chị hai nhỏ xíu, vẻ mặt không biết dùng tính từ nào để miêu tả. Đang lúc ấy, thì...
"Chị hai, bà làm cái gì vậy?"
Chị hai dứt khỏi dòng tư tưởng "đánh hay không đánh" (dẫu mười mươi biết là hai thằng kia mà đánh thì chỉ có nước chạy thôi), quay lại thấy thằng ba hớt hải chạy tới, thế là tỉnh mộng ngay, la quàng quạc. Trời ơi, tao không ngờ dạo này mày hư đốn thế, bè phái, hút sách, bồ bịch, không lo học hành. Về! Về nhà ngay. Không tao... méc mẹ... Cứ thế tuôn một tràng...
"Cái bà này, không biết gì mà làm ỏm tỏi. Bà nghe lén ba chớp ba nháng sao mà nói bậy bạ quá vậy? Tụi tui đang tập kịch cho hội diễn phòng chống ma túy học đường mà!"
Vừa nói, nó vừa xòe kịch bản ra. Hai đứa kia cũng "đế" thêm: "Dạ đúng đó chị, tụi em đóng vai lưu manh, chứ còn nó, nó được vô vai chính đó."
Tình thế đảo ngược trăm tám. Chị hai giờ thành "tội đồ thiên cổ", vừa ngại vừa quê. Thằng ba xùy xùy hai thằng bạn của nó như xua gà con. Còn lại nó với con gà mái mẹ giả hiệu.
"Bà này, tướng nhỏ như con thỏ mà gan quá há, lỡ bạn tui là tụi hư hỏng thiệt thì sao? Chắc tụi nó đem bà làm món chuột đồng nướng luôn quá!"
Hai chị em lếch thếch đi về. Chị thấp em cao. Lè tè một bên lênh khênh một bên. Im lặng. Không ai nói gì. Thật ra thì thằng ba, muốn nói vầy: nó thật tình cảm động thấy chị hai đã vì nó mà "liều mình", đúng hơn là "liều mạng" như vậy, nhưng nó tự biết mình đã lớn, nó cảm thấy chính nó phải bảo vệ cho gia đình, cho bà chị nhỏ bé này mới phải. Người "đàn ông duy nhất" trong nhà mà... Còn chị hai? Không biết chị nghĩ gì. Liệu có phải nghĩ: "Nên lì xì cho thằng ba bao nhiêu trong cái Tết năm nay để nó đừng kể cái "bí mật dễ quê" này cho người khác biết?".
BÍCH KHOA