Chúng khác xa những phần fastfood mà ta mua vội trong những sáng tới trường. Bình dị mà đặc biệt, bởi đó không chỉ là chuyện ăn uống...
Nhỏ - con gái phố, còn anh đích thị 100% là con trai quê. Người gì đâu hiền như... củ khoai lang mọc trong đất!
Nhỏ quen anh hồi nào nhỉ? Chắc là từ dạo nhỏ phát hiện trong thư viện trường vào cuối những buổi chiều, khi mọi người về hết cả rồi, bao giờ cũng có một anh chàng với cặp kiếng cận dày cộp, chúi đầu vào cuốn giáo trình cũng dày cộp như thế. Nhỏ vốn “dị ứng” những anh chàng mọt sách. Vậy mà không hiểu sao gương mặt cương nghị của anh cứ gợi lên trong lòng nhỏ một nỗi cảm phục lạ kì. Nhỏ thích anh!
Nghỉ hè, nhỏ “bí mật” bắt xe về quê mà chẳng cho anh hay. Mấy đứa cháu tíu tít dắt tay nhỏ ra vườn. Anh đón lấy cái ba - lô nặng trĩu, rồi đưa cho nhỏ một củ khoai lang vừa mới nướng xong. Bây giờ, nhỏ mới để ý thấy dưới chân anh là bếp than nóng hổi, còn gương mặt anh đã lấm lem nhọ nồi lúc nào chẳng hay. Khoai Lang Nướng! Nhỏ cứ gọi anh như thế, ủ củ khoai trong hai bàn tay. Ấm.
Dạo này thành phố bắt đầu có những cơn mưa dài bất tận. Nhỏ phát hiện đường vào nhà mình có bán rất nhiều khoai lang nướng. Thế là nhỏ ghé vào, mua một ít rồi nhấm nháp. Vị khoai bùi bùi tan dần trên đầu lưỡi. Nhỏ cảm giác cái lạnh chung quanh phút chốc tan đi đâu hết. Cô bán hàng nói giọng miền Trung nằng nặng hơi ngạc nhiên khi thấy một đứa con gái thành thị vừa ăn khoai vừa cười khúc khích. Cô bán hàng làm sao hiểu được nhờ món quà quê nhỏ bé mà nhỏ biết thương anh hơn, thương cả mảnh đất duyên hải nhọc nhằn nơi anh lớn lên như thương những củ khoai, củ sắn trông bề ngoài có vẻ xù xì, mộc mạc mà bên trong lại thơm lành và dịu ngọt đến chừng nào.
Me Gốm - LÊ VĂN LÂM
Bánh bò
“Bánh bò...bánh bò...” Tiếng rao yếu ớt, đứt quãng nhưng vẫn vang vọng qua mọi ngõ ngách, cạnh những âm thanh ồn ào và hỗn tạp khác giữa thành phố náo nhiệt, đều đặn mỗi ngày như một điệp khúc dằng dặc.
Một ngày hè, tiếng rao ấy đến tai những đứa trẻ ở trường nhiều hơn ở nhà - và chúngngỡ nó mới mẻ lắm. Chúng bật ra khỏi ghế thật nhanh ngay khi nghe tiếng rao, chạy vội vàng ra đầu hẻm và vẫy tay rối rít: “Bánh bò!”. Người bán bánh già, ốm, khắc khổ nhưng thân thiện và đôn hậu. Chiếc xe đạp cà tàng có mâm bánh với những chiếc bánh bò to tròn màu xanh lá nhạt. Bàn tay gầy guộc cắt từng miếng bánh hình chữ nhật, rồi rải những muỗng muối mè vàng, cam đủ sắc độ trộn lẫn, rồi nhận lại từ những bàn tay trắng trẻo, mũm mĩm của bọn trẻ từng đồng tiền lẻ.
Nhiều ngày như thế, nhiều tuần như thế, hành trình của xe bánh bò có thêm một con hẻm. Bọn trẻ rất thích vị béo, xốp và mềm của bánh bò, vị mặn của muối mè, riêng biệt và không lẫn vào đâu được. Rồi những ngày tiếp theo, ham chơi, chúng lắc đầu khi chiếc xe đạp cà tàng rẽ vào hẻm, khi ông lão với giọng nói đặc biệt đi ngang nhà, nhìn trông và nhắc nhở: “Bánh bò!” Sau đó bọn trẻ cũng ăn thêm vài lần, và rồi chỉ còn có lắc đầu. Rồi bọn trẻ bị cuốn hút vào vô vàn những thú vui mùa hè. Tiếng rao “bánh bò” sao mà ngắn ngủi quá, không kịp để chúng nhớ, không kịp để chúng mong.
Xe bánh bò đều đặn đi qua, tiếng rao lạ tai đều đặn đi qua. Qua con hẻm, qua nhà một tầng, nhà hai tầng, nhưng không qua những đôi tai cần phải qua. Đến một ngày, bọn trẻ chợt nhớ hương bánh bò xưa... Chúng chờ đợi tiếng rao... Trưa. “Bánh bò...!” Những đứa trẻ vớ vội tờ 1.000đ ào ngay ra cửa, cánh tay giơ lên toan vẫy, nhưng chiếc xe bánh bò chạy vụt qua, màu xanh lá nhạt mất hút nhẹ như gió thoảng. Nhiều lần như thế. Không thể giải thích tại sao, không thể nào bắt kịp được, vì hành trình của xe bánh bò đã mất một con hẻm. Tất cả bỗng hóa xa vời vì đã không thể đợi chờ nhau...
BẢO PHƯƠNG (THPT Chuyên Lê Hồng Phong)