Truy cập nội dung luôn

Báo bài xấu Một bữa được thầy mời ăn... hột vịt lộn (MTO 4 - 18-04-2017 05:25)

Ngày đăng: 18-04-2017 05:25

Tôi xem các thể loại phim điều tra, phá án nên trong đầu cứ luôn nghĩ đến nguyên nhân, động cơ, mục đích, của việc trả-tiền-trứng-vịt-lộn.


Còn chừng 2 tháng nữa là chúng tôi rời trường cấp 3. Thi môn thể dục xong, giờ thể dục “đùng” một cái trở thành giờ học yêu thích của biết bao nhiêu đứa lớp tôi. Nó là giờ học vô tư nhất, có thể làm bất cứ điều gì chúng tôi thích miễn là giữ im lặng cho những lớp khác học. Giờ được “tám” đủ chuyện trên đời, giờ làm bài tập cho tiết sau, cho ngày hôm sau, giờ thảo luận 1001 kế hoạch sau khi thi xong. Nó cũng là giờ "rèn luyện sức khỏe" cho mấy đứa thích cầu lông, trong đó có tôi.

Nhắc đến cầu lông phải nhắc đến thầy dạy thể dục lớp tôi. Thầy đánh cầu “chất” vô cùng, thầy hay solo với mấy đứa "trùm" cầu lông lớp tôi, hết đứa này tới đứa kia, thay phiên nhau đánh cầu với thầy. Nghe , thầy hay đi tập cầu lông ở nhà thi đấu nên mới đánh “ghê” tới vậy. Có lần, tụi lớp Lí đăng một video thách thức thầy hít đất với tụi nó, ai ngờ thầy… làm thiệt, chỉ nhớ thầy hít chừng 20 cái hay hơn gì đó và cái video thì vẫn còn “lưu truyền” trên facebook đến giờ.

Cũng như bao bạn ôn thi THPT, một ngày quanh quẩn lớp học, lớp học thêm, thư viện rồi nhà sách. Lâu lâu lại rủ vài đứa bạn đi uống lipton, sữa đậu nành rồi lang thang dọc bờ kè cho bớt căng thẳng. Có mấy hôm tan học thêm, bụng đói cồn cào, tôi lấy xe đạp chạo ào ra quán ăn tô hủ tiếu gõ, tô bún hay ổ bánh mì rồi về mua thêm  ly lipton cho buổi tối, thế là vui.

Hôm đó, tự dưng tôi phát thèm hột vịt lộn đến lạ, không nghĩ ngợi nhiều, quán hột vịt lộn thẳng tiến ngay và luôn. Nhớ lời mẹ dặn, ban đêm ăn hột vịt lộn nhiều không tốt, tôi ngậm ngùi chỉ dám kêu cô bán một trứng. Ăn xong, dù hơi tiếc nhưng cũng cảm thấy ấm áp trong lòng.

 

 

-Dạ con gửi tiền cô ơi.

-Có người trả rồi con.

Tôi giật mình, đi lại chỗ cô bán hột vịt đang ngồi.

-Dạ ai trả vậy cô?

-Thầy con trả rồi.

Tôi giật mình lần hai vì nảy giờ ngồi ăn, tôi có thấy “thầy” nào đâu? Hay vì tôi ăn say mê quá mà bỏ mặt cả thế giới? Lấy xe đạp xong, tôi đạp xe về nhà, cố tập trung vào chiếc xe đạp hết sức có thể. Suốt buổi tối, trong đầu tôi cứ quanh quẩn câu hỏi: “Người đó là ai?”, vì thú thật tôi không nghĩ ra ai có thể trả tiền cái hột vịt lộn đó cho tôi cả. Do tôi xem các thể loại phim điều tra, phá án nên trong đầu cứ luôn nghĩ đến nguyên nhân, động cơ, mục đích của việc trả-tiền-trứng-vịt-lộn. Đã vậy, tôi còn viết hẳn một tờ giấy để suy ngẫm và loại trừ từng người một. Tôi cuống cuồng khi thấy đồng hồ điểm 22h30, thôi xong, không nghĩ gì nữa, dù ai trả thì tôi cũng chỉ biết cảm ơn thôi, có điều không được gặp tận mặt để cảm ơn.

Hôm sau đi học, tôi vẫn còn chút nghĩ ngợi về cái hột vịt lộn đó, nhưng bài tập toán đã "chỉnh" tôi ngay, may thật. Chiều học thể dục, chơi cầu lông xong, tôi lại bắt đầu “suy diễn” tiếp. Thầy thể dục từ xa đi lại hỏi:

-Ăn hột vịt lộn ngon không?

Tôi mắt chữ A, miệng chữ O ngay:

-Dạ là thầy trả tiền cho con đó hả?

Thầy “ừm” một cái, rồi còn hỏi sao tôi ăn gì có một trứng , không ăn nhiều hơn. Tôi chỉ biết cười và cảm ơn thầy. Không biết sao tôi lại nhớ đến ba. Lâu lâu ba lại mua hột vịt lộn cho cả nhà ăn, rồi tôi sực nhớ là lâu lắm rồi tôi chưa về nhà mặc dù chỗ trọ chỉ cách nhà tôi có… 15km.

Tôi còn nhớ, hồi thầy dạy cầu lông cho lớp, khi đó lớp tôi chỉ có vài cây vợt, nhìn thầy buồn ghê lắm. Thầy nói khi nào thầy trúng số thầy sẽ mua vợt cho cả lớp tôi mỗi đứa một cây. Chúng tôi đã chờ cây vợt ấy cho đến khi ra trường.

HUỲNH NHI

 

  

binhluan


*Họ và tên
*Email:
*Nội dung:
Avartar:
* : Thông tin bắt buộc.
Ý KIẾN PHẢN HỒI
Tạm thời chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên.